Nhập nội dung vào đây để tìm kiếm!

Bức thư đoạt giải Đồng cuộc thi Viết thư Quốc tế UPU lần thứ 43 năm 2014

Chủ đề: “Hãy viết một bức thư diễn tả âm nhạc có thể lay động đời sống như thế nào?”

Tác giả: Ashley Nicole Abalos - 11 tuổi. Học sinh Trường PAREF-Woodrose,  thành phố Muntinlupa.

Quốc tịch: Philippines

Ashley và bà vui mừng nhận giải Đồng của Liên Hội Bưu Chính Thế Giới (UPU)
dành cho bức thư gửi nhạc sĩ mù tham gia cuộc thi lần thứ 43 của Hội.

Số 439 Phố San Bartolme, làng Ayala Alabang,
Thành phố Ayala Alabang, Philipines
Ngày 9 tháng 1 năm 2014

Bác Nhạc sĩ mù kính mến!

Bác không biết cháu đâu nhưng, thứ âm nhạc tuyệt vời của bác làm lay động cuộc sống của cháu. Tên của cháu là Ashley và là một trong rất nhiều người nghe bác đàn tại Trung tâm mua sắm Duty Free Philippines ngày hôm đó.

Cháu trông thấy bác mặc chiếc áo phông trắng ngồi ở đó trong bóng tối, tay gảy vu vơ những chiếc dây đàn trong khi chờ tín hiệu biểu diễn bắt đầu. Dù bác không biết được phía trước mình liệu có khản giả hay không, ở ngoài kia trời vẫn còn sáng hay đã tối nhưng, khi bác bắt đầu gảy đàn, bác chỉ nghĩ đến âm nhạc và, ngay từ lúc bác thoát khỏi chính mình để hòa nhịp vào bài ca cháu đã bị cuốn theo bác.

Bác hát thật tuyệt vời. Không biết bác làm cách nào nhưng, giọng ca của bác, cùng với tiếng bập bùng của cây đàn ghi ta cổ ngày hôm đó đã nhấc cháu ra khỏi chỗ đứng để đến với những đại dương bao la, những dải núi trùng điệp và hòa vào một bầu trời đêm huyền ảo. Thậm chí cháu còn chưa biết hết được tên những bài ca bác trình diễn hôm đó. Những gì cháu hiểu được là âm nhạc của bác đã dẫn cháu từ những con phố nhộn nhịp về với miền thôn dã, nơi có vũ hội tạ ơn sau một vụ mùa bội thu. Cha cháu bảo rằng đó là tinikling. Thêm nữa, dù cháu còn quá bé để có thể hiểu được tình yêu lãng mạn nhưng, qua giọng ca chân thành của bác cháu có cảm nhận được tình yêu của một chàng trai dành trao cho người con gái mình đang theo đuổi. Mẹ cháu bảo đó là kundiman. Hết bài này tới bài khác, tiếng hát của bác đã dắt cháu tới những nơi mà cháu chưa bao giờ đặt chân đến và đã mang lại cho cháu những xúc cảm mới lạ mà tươi đẹp khiến trái tim cháu rung động.

Cháu vẫn còn nán lại đến khi chương trình kết thúc. Cháu bỏ mười đô la còn lại trong ví sau khi bác cháu mình du ngoạn xong vào trong chiếc hộp quyên góp từ thiện ở trước mặt bác nhưng, cháu biết so với món quà mà bác đã cho cháu ngày hôm đó sẽ chẳng bao nhiêu là đủ cả. Thật không sai, âm nhạc sẽ không là âm nhạc nếu nó không được sẻ chia. Lúc đầu, cháu thương hại bác vì thế giới của bác thật tăm tối và cháu không thể hình dung được bác sẽ cảm thấy thế nào khi không thể nhận ra thế giới của chúng ta tươi đẹp biết bao. Nhưng, sau khi nghe bác đàn hát, cháu ngộ ra rằng thị giác không có giá trị gì nếu không có sức tưởng tượng phong phú và đầy nhiệt huyết. Nhờ âm nhạc, bác có thể đánh thức rất nhiều người mà thậm chí bác không thể trông thấy họ.

Cảm ơn bác. Giờ cháu đã nhận thức sâu sắc hơn về những món quà vô giá mà Chúa đã ban tặng cho con người – thị giác và, quan trọng hơn là âm nhạc. Cũng giống bác, chú sẽ dùng chúng để ca tụng và tạ ơn. Có lẽ một ngày nào đó, cháu có thể được hát cùng bác trong khi bác gảy đàn ghi ta. Cháu muốn cùng bác tạo nên những giai điệu đẹp. Một lần nữa, cháu chân thành cảm ơn bác vì thứ âm nhạc bác đã sẻ chia với cháu cho cháu nhận ra rằng mình mới chính là người lúc nào cũng mù mờ.

Yêu bác

Ashley Abalos

__________

Nguồn ảnh: gmanetwork.com.

Chú thích:

- tinikling: điệu múa sạp mừng ngày mùa truyền thống của người Philippines.
- kundiman: điệu hát giao duyên truyền thống của người Philippines
CHUYÊN MỤC

Đăng nhận xét

1 Nhận xét
  1. Lá thư hay, khá giàu hình ảnh và đưa được vào đó bản sắc của người Philippines.

    Trả lờiXóa
* Đừng gửi tin rác ở đây. Mọi bình luận đều được Quản trị viên kiểm duyệt.