Nhập nội dung vào đây để tìm kiếm!

Bức thư đoạt giải Bạc cuộc thi Viết thư Quốc tế UPU lần thứ 44 năm 2015

Chủ đề: “Hãy viết một bức thư nói về thế giới bạn muốn được lớn lên ở đó."

Tác giả: Miriam Campos Acin, 11 tuổi.

Quốc tịch: Tây Ban Nha.


Almudévar, ngày 01 tháng 01 năm 2015

Thế Giới yêu quý!

Mình là Miriam. Mình viết thư này vì mình cảm thấy rằng, chúng mình, những cư dân của cậu đang bị đối xử rất tệ. Ở trường, cô giáo của mình giao cho chúng mình làm một bài tập môn khoa học về cậu, vì thế mình quyết định thực hiện một chuyến chu du tưởng tượng khắp quanh cậu, dừng lại ở những nơi mà chúng tớ được nghe nói về những vấn nạn trong chương trình thời sự hàng ngày. Sự thật là mình thực sự chẳng biết bắt đầu từ đâu vì, chà, có rất nhiều nơi để ghé qua! Nhưng, mình cứ để cho trí tưởng tượng dẫn dắt và bắt đầu lên đường.

Nơi dừng chân đầu tiên của mình là vùng Trung Đông, mọi thứ đều bị phá hủy, mọi người đang chạy, sợ hãi, vì đạn đang bay và bom đang rơi. Nó khiến mình đau lòng. Bạn của tôi, tôi không hiểu sao bạn có thể chịu được nhiều nỗi đau đến vậy. Chắc hẳn nó khiến bạn rất buồn khi phải chứng kiến những cư dân của mình không thể sống hòa bình.

Mình không thể dừng chân tại đó phút nào nữa, vì thế tôi tự chuyển phát tôi qua Châu Phi. Phong cảnh và cuộc sống hoang dã ở đây khiến tôi kinh hoàng. Đó là những gì tôi đã mơ về - thiên nhiên thuần khiết nhất – nhưng, khi đang bước đi thì tôi bắt đầu nghe thấy tiếng khóc than của trẻ em và tôi nghĩ đến chương trình thời sự trên vô tuyến – trẻ em cần đồ ăn, thức uống và những ngôi trường nơi chúng có thể học được mọi điều tuyệt diệu như tôi đã được học ở trường của mình, thiếu các phương tiện y tế để cứu chữa các dịch bệnh như Ebola mà chúng ta đang nghe nhắc đến rất nhiều.

Tuy vậy, tôi còn trông thấy vài điều mình thích và đã nâng đỡ tinh thần tôi. Có rất nhiều người đang cố giúp đỡ họ - giá mà tất cả chúng ta đều có thái độ đó thì những con người này sẽ có nhiều cơ hội lớn lao hơn! Tôi rất muốn ở lại để giúp họ nhưng tôi phải tiếp tục cuộc hành trình. Tôi tự nhủ một ngày nào đó mình sẽ cố gắng qua trở lại đây.

Điểm dừng tiếp theo, tôi quyết định thực hiện một bước nhảy lớn tới Bắc Cực. Ôi cảnh sắc! Khác xa so với trước nhưng cũng thật ngoạn mục. Rồi, tôi nhớ đến những gì tôi đã được xem trên vô tuyến rất nhiều lần: nhiệt độ đang tăng lên và những dòng sông băng ở hai cực đang tan chảy. Ôi trời ơi, vậy khi đó Thế Giới sẽ thế nào? Cậu sẽ mãi mãi bị ngập lụt? Đó sẽ không bao giờ là lỗi của chúng tôi.

Sau một nghìn nỗi lo âu trước những gì tôi đang được nhìn thấy, tôi hướng tới điểm đến tiếp theo, không gì khác đó là nơi mà tôi luôn được nghe gọi là ‘lá phổi’ của cậu – rừng Amazon. Tôi muốn xem xem lá phổi của bạn tôi, Thế Giới, có ở trong tình trạng hoàn hảo không, tôi nghĩ vậy.

Lại một lần nữa vẻ đẹp của phong cảnh nơi đây làm tôi ấn tượng nhưng, vừa đến thì tôi lại nghe thấy tiếng đục và cưa nhức tai đang chặt phá hết cây này đến cây khác vẫn mang lại khí ôxy cho chúng ta. Sao lại có thể thế được?, tôi tự hỏi.

Sau một chút thất vọng, tôi quyết định kết thúc cuộc hành trình của mình và trở về nhà. Trên đường về, tôi ngang qua những nơi rất khác với những nơi tôi đã tới thăm và tôi có thể thấy mọi người sống xa hoa, phung phí tiền bạc dù họ cũng chẳng hạnh phúc gì và tiêu tốn thời gian để tranh cãi. Tôi trông thấy hàng tấn thức ăn bị bỏ phí và những ống khói lớn đang làm ô nhiễm bầu không khí.

Cuối cùng tôi về nhà với nghìn câu hỏi trong đầu: thế giới yêu quý, nếu cứ thế này thì trong một vài năm nữa khi mình lớn hơn cậu sẽ như thế nào? Chúng mình có thể làm gì để giúp cậu? Dường như chắc chắn rằng điều đó sẽ không dễ dù đã nghe hàng ngày trên phương tiện truyền thông nhưng chúng mình không muốn dồn hết tâm trí để hàn gắn cậu.

Sau khi nằm lên giường, tôi bắt đầu nghĩ tôi muốn trông thấy cậu như thế nào trong vài năm tới. Tôi muốn thấy Hòa Bình ngự trị Trái Đất và Chiến tranh sẽ không dám ngóc đầu lên. Những tài nguyên quan trọng của cậu sẽ được sử dụng thông minh và của cải họ làm ra sẽ được phân chia công bằng trong tất cả những cư dân của cậu. Lòng tốt, sự cảm thông chia sẻ, niềm hạnh phúc, tình hữu nghị, những nụ hôn và những cái ôm sẽ tràn đầy.

Tuy nhiên, để điều này diễn ra, tất cả chúng ta cần chung tay bảo vệ cậu, ngôi nhà của chúng tớ. Từ hôm nay, mục tiêu của tớ sẽ là thuyết phục những người thân yêu của mình cưng chiều cậu. Bằng một chút may mắn, hãy xem chúng tớ có thể tạo ra loại dịch bệnh tại nơi mà tất cả chúng tớ đều bị nhiễm nỗi khao khát làm cho thế giới này trở thành nơi sống tốt đẹp nhất. Mình hy vọng rằng thời gian tới mình khi mình viết cho cậu thì một vài thứ sẽ thay đổi, dù chỉ một chút thôi.

Luôn yêu cậu!

MIRIAM 

CHUYÊN MỤC

Đăng nhận xét

1 Nhận xét
* Đừng gửi tin rác ở đây. Mọi bình luận đều được Quản trị viên kiểm duyệt.