Chủ đề: Tưởng tượng nếu bạn là cố vấn của Tổng Thư ký Liên Hợp Quốc mới thì vấn đề thế giới nào bạn sẽ giúp ông ấy xử lý trước tiên và bạn sẽ cố vấn cho ông ấy giải quyết như thế nào?”
Tác giả: Annel Catacora Zeballos, 15 tuổi
Quốc tịch: Peru
Ngài Antonio Guterres
Tổng Thư Ký Liên Hợp Quốc
New York
Bác kính mến,
Cháu rất vui khi được viết thư cho bác, vừa để gửi lời chào vừa để chúc mừng bác được bầu làm lãnh đạo cơ quan đáng tôn kính như vậy.
Cháu tên là Annel, 15 tuổi. Cháu đang học năm cuối cấp trung học cơ sở. Cháu bắt đầu đi học hơn 10 năm trước và phần lớn các bạn cùng lớp cháu đều khởi đầu như cháu. Cháu sinh ra và lớn lên tại một thành phố nhỏ nhưng giờ cháu cảm thấy thành phố này đã phát triển khi cháu đã lớn. Cháu rất lo lắng về những gì mình nhìn thấy xung quanh. Có quá nhiều thứ gây âu lo cho một đứa trẻ, khiến người ta hoảng sợ hoặc thậm chí cảm thấy kinh hãi phải tiếp tục lớn lên, phát triển thành một con người, như là một công dân. Dân chúng sợ phải ra đi tìm kiếm những cơ hội mới ở một nơi khác, tại một thành phố khác. Đáng tiếc, ở nước cháu, giống nhiều nơi khác trên thế giới, bị tác động bởi bạo loạn. Chúng cháu phải sống cuộc sống luôn ở thế phòng thủ trong một xã hội thường trực những mối đe dọa 24 giờ mỗi ngày, có thể xảy ra một kiểu khủng bố nào đó bất cứ khi nào. Hàng ngày cháu vẫn nghe những người lớn bàn tán về những chuyện này đang xảy ra khắp mọi nơi và suốt ngày họ nhắc đến bạo loạn: những người mang vũ khí tấn công và thậm chí sát hại người khác. Vì là phụ nữ nên cháu cảm thấy bị tổn thương khi đối diện với thực tế này.
Các phương tiện truyền thông, cả báo in lẫn truyền thanh cũng không thể giúp cải thiện được tình hình này. Chúng công khai những sự việc này dưới dạng tin tức mà quên đi rằng chúng là những phương tiện văn hóa của xã hội. Nếu chúng ta mua một tờ báo hoặc thêm tin tức trên vô tuyến, thì hầu như tất cả nội dung trên đó đều có liên quan đến bạo loạn. Các chương trình truyền hình và các bộ phim cũng không giúp ích được gì. Làm cách nào chúng ta có thể cải thiện tình trạng này nếu không có sự cam kết chân thành và công khai làm việc ấy?
Chúng ta kìm chế kiểu bạo loạn xã hội, tai họa hiện tại của nhân loại này mà nhiều quốc gia không thể đối phó này là hết sức cấp thiết.
Thông qua Mục Tiêu Phát Triển Thiên Niên Kỷ của mình, Liên Hợp Quốc sẽ đảm bảo cho tất cả trẻ em được nhận một sự giáo dục sơ đẳng. Giáo dục không chỉ là việc trẻ em được cắp sách tới trường. Thưa bác, cháu mạn phép được thỉnh cầu như vậy, vì vai trò của các chính sách giáo dục ở các nước xảy ra bạo loạn, của những nỗ lực được tạo ra nhằm thúc đẩy các bậc cha mẹ tích cực quan tâm đến việc học hành của con em mình, để họ cam kết chăm sóc và nuôi dưỡng con cái mình đầy đủ, nhất là khi lũ trẻ còn nhỏ, vì họ chính là những người thầy đầu tiên. Hãy đừng quên rằng các thầy cô chỉ là những người cộng sự trong sự giáo dục này. Thống nhất các nỗ lực để tăng cường gia quy là thật cần thiết.
Giáo dục là nền tảng quan trọng đối với sự phát triển của một con người và nếu sự giáo dục này ngay từ đầu đã ăn sâu bén rễ bằng các giá trị thì chúng ta có thể thay đổi xã hội. Chúng ta có thể tập trung vào ươm trồng những công dân của tương lai, những người sẽ thay đổi được thế giới – cũng giống như những đứa trẻ của ngày hôm nay kêu khóc đòi bánh mì nhưng cũng được yêu thương, vỗ về, chăm sóc và che trở của bố mẹ. Cháu nhớ rằng khi còn nhỏ, mẹ không có tiền để mua cho cháu những cuốn truyện vì thế mà tự sáng tác ra những câu chuyện. Đó là những gì chúng ta cần: phát minh và sáng tạo ra những cách thức mới cho phép chúng ta có thể nhận ra trẻ em chính là những khoảng không vui vẻ, được nâng niu ở đó chúng là những nhân vật chính.
Cháu lấy làm tiếc khi phải nói rằng các nhà chức trách có cương vị không quan tâm đến việc cải thiện tình hình này. Họ chỉ tập trung vào chương trình giảng dạy trong trường học, thứ đó đã hoàn thành xong nhưng những thứ còn lại... việc phát triển các kỹ năng, lối sống, giải trí, sự phát triển về đạo đức thì không. Chúng ta không được quên rằng trẻ em rốt cuộc sẽ làm theo những gì cha mẹ chỉ dạy và một tấm gương tốt là một người thầy tốt nhất.
Đây cũng là cách để bảo vệ nhân quyền, quyền được sống trong một thế giới tốt đẹp hơn, nhiệm vụ của tất cả chúng ta là hành động hướng về thực tế.
Những ngài Tổng Thư Ký Liên Hợp Quốc, như ngài Nelson Mandela từng nói: “Giáo dục là vũ khí có sức mạnh nhất bạn có thể sử dụng để thay đổi thế giới.” Cháu nghĩ rất nhiều về điều này và cháu biết rằng thật khó để thực hiện vì chúng ta phải bắt đầu từ đâu, khi nào, bằng gì. Hãy nhớ rằng tương lai phụ thuộc vào hiện tại. Các nhà chức trách cần có sự cam kết chân thành và công khai, không chỉ là dồn sức vào xây lên những con quái vật bằng bê tông để mở rộng và phát triển các thành phố. Thay vào đó, họ cần tập trung vào việc đặt những nền móng cho tương lai mà tất cả chúng ta cũng mơ về, cho một ngày mai tươi sáng hơn, với những công chân được giáo dục về lòng kính trọng, công việc, sự trung thực, lòng biết ơn và nhiều hơn nữa.
Đây là một ước mơ mà cháu không chỉ chia sẻ với bác mà còn với bất cứ ai nghe được lời cháu nói và những ai muốn cháu làm vậy. Hy vọng rằng bác có thể làm được điều gì đó. Các chính sách về giáo dục và xã hội cũng cần tìm hướng vào việc để cao tấm lòng và khối óc của những cô cậu bé – những đứa con của bác.
Quốc tịch: Peru
Moquegua, Peru, Ngày 24 tháng 4 năm 2017
Ngài Antonio Guterres
Tổng Thư Ký Liên Hợp Quốc
New York
Bác kính mến,
Cháu rất vui khi được viết thư cho bác, vừa để gửi lời chào vừa để chúc mừng bác được bầu làm lãnh đạo cơ quan đáng tôn kính như vậy.
Cháu tên là Annel, 15 tuổi. Cháu đang học năm cuối cấp trung học cơ sở. Cháu bắt đầu đi học hơn 10 năm trước và phần lớn các bạn cùng lớp cháu đều khởi đầu như cháu. Cháu sinh ra và lớn lên tại một thành phố nhỏ nhưng giờ cháu cảm thấy thành phố này đã phát triển khi cháu đã lớn. Cháu rất lo lắng về những gì mình nhìn thấy xung quanh. Có quá nhiều thứ gây âu lo cho một đứa trẻ, khiến người ta hoảng sợ hoặc thậm chí cảm thấy kinh hãi phải tiếp tục lớn lên, phát triển thành một con người, như là một công dân. Dân chúng sợ phải ra đi tìm kiếm những cơ hội mới ở một nơi khác, tại một thành phố khác. Đáng tiếc, ở nước cháu, giống nhiều nơi khác trên thế giới, bị tác động bởi bạo loạn. Chúng cháu phải sống cuộc sống luôn ở thế phòng thủ trong một xã hội thường trực những mối đe dọa 24 giờ mỗi ngày, có thể xảy ra một kiểu khủng bố nào đó bất cứ khi nào. Hàng ngày cháu vẫn nghe những người lớn bàn tán về những chuyện này đang xảy ra khắp mọi nơi và suốt ngày họ nhắc đến bạo loạn: những người mang vũ khí tấn công và thậm chí sát hại người khác. Vì là phụ nữ nên cháu cảm thấy bị tổn thương khi đối diện với thực tế này.
Các phương tiện truyền thông, cả báo in lẫn truyền thanh cũng không thể giúp cải thiện được tình hình này. Chúng công khai những sự việc này dưới dạng tin tức mà quên đi rằng chúng là những phương tiện văn hóa của xã hội. Nếu chúng ta mua một tờ báo hoặc thêm tin tức trên vô tuyến, thì hầu như tất cả nội dung trên đó đều có liên quan đến bạo loạn. Các chương trình truyền hình và các bộ phim cũng không giúp ích được gì. Làm cách nào chúng ta có thể cải thiện tình trạng này nếu không có sự cam kết chân thành và công khai làm việc ấy?
Chúng ta kìm chế kiểu bạo loạn xã hội, tai họa hiện tại của nhân loại này mà nhiều quốc gia không thể đối phó này là hết sức cấp thiết.
Thông qua Mục Tiêu Phát Triển Thiên Niên Kỷ của mình, Liên Hợp Quốc sẽ đảm bảo cho tất cả trẻ em được nhận một sự giáo dục sơ đẳng. Giáo dục không chỉ là việc trẻ em được cắp sách tới trường. Thưa bác, cháu mạn phép được thỉnh cầu như vậy, vì vai trò của các chính sách giáo dục ở các nước xảy ra bạo loạn, của những nỗ lực được tạo ra nhằm thúc đẩy các bậc cha mẹ tích cực quan tâm đến việc học hành của con em mình, để họ cam kết chăm sóc và nuôi dưỡng con cái mình đầy đủ, nhất là khi lũ trẻ còn nhỏ, vì họ chính là những người thầy đầu tiên. Hãy đừng quên rằng các thầy cô chỉ là những người cộng sự trong sự giáo dục này. Thống nhất các nỗ lực để tăng cường gia quy là thật cần thiết.
Giáo dục là nền tảng quan trọng đối với sự phát triển của một con người và nếu sự giáo dục này ngay từ đầu đã ăn sâu bén rễ bằng các giá trị thì chúng ta có thể thay đổi xã hội. Chúng ta có thể tập trung vào ươm trồng những công dân của tương lai, những người sẽ thay đổi được thế giới – cũng giống như những đứa trẻ của ngày hôm nay kêu khóc đòi bánh mì nhưng cũng được yêu thương, vỗ về, chăm sóc và che trở của bố mẹ. Cháu nhớ rằng khi còn nhỏ, mẹ không có tiền để mua cho cháu những cuốn truyện vì thế mà tự sáng tác ra những câu chuyện. Đó là những gì chúng ta cần: phát minh và sáng tạo ra những cách thức mới cho phép chúng ta có thể nhận ra trẻ em chính là những khoảng không vui vẻ, được nâng niu ở đó chúng là những nhân vật chính.
Cháu lấy làm tiếc khi phải nói rằng các nhà chức trách có cương vị không quan tâm đến việc cải thiện tình hình này. Họ chỉ tập trung vào chương trình giảng dạy trong trường học, thứ đó đã hoàn thành xong nhưng những thứ còn lại... việc phát triển các kỹ năng, lối sống, giải trí, sự phát triển về đạo đức thì không. Chúng ta không được quên rằng trẻ em rốt cuộc sẽ làm theo những gì cha mẹ chỉ dạy và một tấm gương tốt là một người thầy tốt nhất.
Đây cũng là cách để bảo vệ nhân quyền, quyền được sống trong một thế giới tốt đẹp hơn, nhiệm vụ của tất cả chúng ta là hành động hướng về thực tế.
Những ngài Tổng Thư Ký Liên Hợp Quốc, như ngài Nelson Mandela từng nói: “Giáo dục là vũ khí có sức mạnh nhất bạn có thể sử dụng để thay đổi thế giới.” Cháu nghĩ rất nhiều về điều này và cháu biết rằng thật khó để thực hiện vì chúng ta phải bắt đầu từ đâu, khi nào, bằng gì. Hãy nhớ rằng tương lai phụ thuộc vào hiện tại. Các nhà chức trách cần có sự cam kết chân thành và công khai, không chỉ là dồn sức vào xây lên những con quái vật bằng bê tông để mở rộng và phát triển các thành phố. Thay vào đó, họ cần tập trung vào việc đặt những nền móng cho tương lai mà tất cả chúng ta cũng mơ về, cho một ngày mai tươi sáng hơn, với những công chân được giáo dục về lòng kính trọng, công việc, sự trung thực, lòng biết ơn và nhiều hơn nữa.
Đây là một ước mơ mà cháu không chỉ chia sẻ với bác mà còn với bất cứ ai nghe được lời cháu nói và những ai muốn cháu làm vậy. Hy vọng rằng bác có thể làm được điều gì đó. Các chính sách về giáo dục và xã hội cũng cần tìm hướng vào việc để cao tấm lòng và khối óc của những cô cậu bé – những đứa con của bác.
Cháu của bác.
Annel.

Đăng nhận xét
0 Nhận xét