Nhập nội dung vào đây để tìm kiếm!

Bức thư đoạt giải Bạc cuộc thi Viết thư quốc tế UPU lần thứ 49 năm 2020

Đề tài: "Em hãy viết thông điệp gửi một người lớn về thế giới chúng ta đang sống."

Tác giả: Jana Popovska, 11 tuổi.

Quốc tịch: Bắc Macedonia.


Ngày 30 Tháng Ba năm 2020

Chào thầy kính yêu!

Con chỉ là một cô bé bình thường, 11 tuổi. Con thích thú với những điều nhỏ nhặt nhưng có khá nhiều những thứ khác khiến con thấy buồn. Con tìm thấy niềm vui khi nhìn ngắm bạn bè, khi ăn kem vào mùa hè, trượt tuyết vào mùa đông, đạp xe vào mùa xuân và… tới trường vào mùa thu?! Con đã từng không biết tới trường vào mùa thu khiến con vui. Mới đây, chừng 10 ngày trước, con mới thấy rõ. Có điều gì đó rất kỳ lạ đã xảy ra: trường của con đóng cửa. Mà, không chỉ ở đây đâu, các trường học ở nơi khác, trên khắp thế giới, cũng vậy! Người ta nói cho tụi con hay về loại virus chết người. Chúng con, những đứa trẻ, bị nhốt trong nhà. Không được ra ngoài. Không được chơi cùng chúng bạn, không được tận hưởng mùa xuân muôn hoa. Giờ, tụi con ngắm nhìn thế giới chỉ qua khung cửa sổ. Chúng con dí tẹt mũi vào ô kính, buồn bã nhận ra cây cối đang nở hoa và dõi theo những cánh chim đang sà xuống. Tiếng trẻ nô đùa không còn tràn ngập phố phường nữa. Chà, thưa thầy kính yêu, chúng con đã sai lầm biết bao khi nghĩ rằng mình hiểu về thế giới mình đang lớn lên. Như thể là thế giới này sẽ không bao giờ thay đổi. Thế nhưng, nó đã thay đổi… từng ngày, từng giờ. Vậy, chúng con nên làm gì đây?

Con mơ về những cánh đồng trải đầy sắc hoa, nơi con có thể thỏa thuê chạy nhảy, có thể tung tẩy trong làn gió mát, cười vui và ngân nga tiếng hát. Rồi, thưa thầy, con nghĩ đến những sườn núi trắng muốt, phủ đầy tuyết, nơi chúng con nô đùa, những bông tuyết tan chảy trong lòng tay. Cái lạnh làm ửng đỏ đôi má chúng con nhưng không có gì hơn thế. Cái lạnh ấy không thể ngăn chúng con làm những điều đối với chúng con là quan trọng nhất – nô đùa và được vui. Mà ôi chao, sao vui thế! Con cũng tưởng tượng ra những con hồ và mặt biển nước trong như pha lê, những con sóng và nhưng tia nắng ấm áp. Và chúng con, những đứa trẻ, đang xây lên những tòa lâu đài cát tráng lệ. Mà ôi chao, vui biết bao!

Thưa thầy, ước mơ của con, đã thành sự thật? Hay, đó chỉ là những suy nghĩ con nít đang đánh lừa con, vì con không thể ra ngoài? Nhưng giờ đây, khi con thấy mình bị nhốt trong bốn bức tường này, con cũng lại nhớ đến một thế giới nữa, một thế giới khác … một thế giới hoàn toàn xấu xí hơn. Đó là một thế giới sự ô nhiễm sông, suối, biển và đại dương lan rộng, nơi hàng tấn rác thải nhựa nhiều màu trôi nổi trên mặt nước. Thế giới thuỷ sinh ở bên dưới đang phải chống chọi lại với đống rác thải đó, đang gồng mình tìm chỗ sống và thoát khỏi những mành lưới đánh cá. Con nhớ đến những quả đồi hoang tàn, cây cối bị đốn hạ, những vạt dốc bị bóc trụi và thiêu rụi. Con nhớ về bầu không khí mùa đông u ám, ô nhiễm, ngăn con không thể hít thở thật sâu. Con nhớ đến chiếc khẩu trang màu vàng trên mặt, những chú gấu bông vui vẻ của nó buồn bã vì không thể lọc được không khí. Và, những chùm khói đen trên những chiếc ống cao chót vót của nhà máy điện gần bên phả lên cuồn cuộn, giống như một mối đe doạ thảm khốc về những gì sẽ xảy đến. Con còn nhớ đến những núi rác được tạo nên bởi sự vô trách nhiệm của con người, những con chó đói ăn đang sục sạo trong rác để tìm những mẩu thức ăn thừa.

Con nhớ rất nhiều thứ, đáng tiếc là, cả đẹp lẫn xấu.

Thưa thầy kính yêu, có phải thế giới con hình dung ra không tốt bằng chăng? Con không muốn nhớ đến những điều kém hay. Mơ ước của con liệu có thể trở thành sự thực? Con không muốn thế giới quanh ta vẫn như khi chúng ta rời bỏ nó mười ngày trước! Chúng con, những đứa trẻ, yêu những cánh đồng đầy màu sắc, những dòng suối trong veo, những ngọn núi tươi xanh và những cánh chim vút bay. Chúng con yêu những hồ nước xanh biếc, những mặt biển bềnh bồng, chúng con muốn sống ở một thế giới trong lành. Một thế giới được tô thắm bởi những chiếc cầu vồng, nơi những thanh âm vô cùng khác biệt lại hòa quyện với nhau một cách hoàn hảo khi chúng ta cùng hòa vang: tiếng nước, tiếng chim, tiếng côn trùng, tiếng gió, tiếng muông thú và tiếng con người.

Kính chúc thầy những điều tốt đẹp nhất.

Cô học trò bình thường, 11 tuổi của thầy.

CHUYÊN MỤC

Đăng nhận xét

0 Nhận xét