Đề tài: "Em hãy viết thông điệp gửi một người lớn về thế giới chúng ta đang sống."
Tác giả: Volha Valchkevich, 11 tuổi.
Quốc tịch: Belarus.
Ngày 28 Tháng Hai năm 2020
Chào ông nội Mikhail thương yêu của cháu!
Đã sáu tháng trôi qua, kể từ khi nội vĩnh viễn ra đi nhưng con vẫn khôn nguôi nhớ đến nội. Con cần đôi mắt tinh anh, đôi bàn tay khoẻ mạnh rắn chắc và cái ôm trìu mến của nội. Con nhớ những câu chuyện dài của nội kể về con người, cuộc sống, chân lý…
Nội đã dạy con tin vào những phép màu, nội yêu quý! Và giờ, cháu đang viết lá thư gửi đến ông với hy vọng bằng một cách thần diệu nào đó ông có thể đọc được nó …
Nội biết không, hôm nay con cảm thấy rất lo lắng…
Ôi chao! Giá nội còn sống, nội ạ, con sẽ đến bên nội, ngồi quỳ bên nội và sẽ kể mọi chuyện cho nội nghe. Và, có lẽ nội sẽ vuốt ve mái đầu con rồi thì thầm: “Olenka, cháu đang có một khoảng thời gian sống hạnh phúc, sống trong tình yêu thương và hòa bình, trong đủ đầy và niềm vui. Vui vẻ lên! Mọi thứ rồi sẽ ổn thôi. Nhìn thế giới mà xem: nó thật tuyệt vời!”
***
“Nhưng, nội ơi, nội có biết gì về hiện tại, về thế giới ngày hôm nay không nội? – Con cứ kiên quyết không chịu nhượng bộ mà cứ thao thao: - Hôm nay trên đường đi học con đã bắt gặp một con mèo hoang. Thực ra là, ai đó đã bỏ rơi nó. Nó đói khát và bất hạnh. Mà, có rất nhiều con vật bị bỏ rơi khác. Người ta thật tàn ác và bất công.
Trong giờ giải lao ở trường con vô tình giẫm vào chân một bạn cùng lớp. Cậu ta xô con và chửi rủa con đủ điều. Con thấy buồn và bị tổn thương. Con bắt đầu bật khóc. Sao có thể thể được chứ? Con chỉ vô tình giẫm vào chân cậu ấy thôi mà!
Sau đấy, khi đang trên đường đi học về, con bị một người phụ nữ rầy la trên xe buýt vì không chịu nhường chỗ. Tuy nhiên, điều đó xảy ra vì con mệt quá mà thiếp đi và hoàn toàn không để ý thấy cô ấy.
Rồi vào buổi tối, con cãi nhau với các bạn vì con không muốn ngồi bên ngoài trên chiếc ghế dài chơi game trên điện thoại như chúng mà con muốn chơi ném tuyết. “Cậu cứ như người từ trên trời rơi xuống ấy,” lũ bạn cháu bảo vậy. Cháu tự mình bước ra ngoài, đùa nghịch với đám tuyết đã chờ đợi bấy lâu mà trong đầu suy nghĩ miên man… Phải, chúng nó nói đúng… Cháu là người ở thế giới khác … Nhưng còn cái “thế giới này” là gì?
Thật phức tạp! Người ta không thể lắng nghe và thấu hiểu lẫn nhau. Ai cũng chỉ “ăn cây nào rào cây ấy” thôi. Thế giới này bị lòng lam và sự thèm khát lợi ích ngự trị. Con người trở thành nô lệ của máy móc. Họ không còn đánh giá cao cầm, kỳ, thi, hoạ… nữa. Thiên nhiên đang không ngừng bị huỷ hoại. Sức chiến đấu chống lại các dịch bệnh khủng khiếp của con người đã gần như biến mất. Đủ để thấy được điều đó khi nhắc đến số nạn nhân của dịch COVID-19.
***
Sau đó con hay khóc. Và ngay lúc ấy, cũng như trước kia, ông thường tinh mắt nhận ra ngay: “Cháu gái à, cháu có nhớ rằng chiếc huy chương thường có hai mặt không? Cháu còn nhớ là cái mặt cháu thường lau chùi sẽ sáng bóng hơn không? Và rồi nội thường vừa nháy mắt tế nhị vừa bật ngón tay ra ý, “Lật lại mà xem!”
Cháu thường lau nước mắt mà tập trung suy nghĩ và “trở mặt tấm huy chương,” rồi tiếp tục độc thoại:
“Hòa bình bức tạp lắm sao? Con người ta không thể thông hiểu và thương yêu lẫn nhau? Người ta không thể lắng nghe và thấu hiểu lẫn nhau sao?”
Tuy nhiên, ví như, cháu đã không cố gắng mà giải thích. Nếu cháu bảo với cậu bạn đã chửi rủa cháu rằng mình chỉ vô ý giẫm vào chân cậu ấy, nếu cháu đã xin lỗi cậu ấy thì sẽ thế nào. Có lẽ bằng cách này cách khác, mâu thuẫn giữa chúng cháu sẽ kết thúc?
Rồi còn về người phụ nữ trên xe buýt thì sao? Nếu cháu nói cho bà ấy biết rằng mình đã không để ý vì mệt thiếp đi thì sẽ ra sao, cô ấy vẫn sẽ không hiểu cháu chăng? Vì cô ấy là mẹ, là vợ, là con của ai đó… Có lẽ, cô ấy cũng đã rất mệt mỏi. Thậm chí cháu chưa bao giờ nảy ra ý ấy.
Còn con mèo đáng thương thì thế nào? Những kẻ nhẫn tâm đã bỏ rơi, không nuôi nấng nó? Nhưng còn về phần cháu thì sao nhỉ? Hôm sau cháu sẽ tìm kiếm nó và mang nó về. Nó sẽ là một sự khởi đầu tuyệt vời…
Còm đám bạn lúc nào cũng dán mắt vào điện thoại của cháu thì sao nữa? Cháu tức giận chúng. Nhưng xét cho cùng, tiến bộ khoa học và kỹ thuật, với những bước tiến nhảy vọt, giúp con người dễ dàng thu thập được thông tin phù hợp, tạo cơ hội để con người ở nhiều nơi trên thế giới có thể liên lạc với nhau, giúp cuộc sống của chúng ta trở nên giản tiện hơn, làm cho thế giới này tốt đẹp hơn thôi!
Y học cũng đang phát trển! Cháu thừa nhận rằng đôi khi rất khó tìm ra được vắc xin để chữa trị những loại bệnh mới, đang hoành hành và tấn công con người. Thế nhưng, có rất nhiều người thông minh, can đảm, chiến đấu vì sức khỏe của chúng ta! Rốt cuộc, cháu đã hiểu được bố mẹ luôn thật vất vả và có lòng vị tha làm sao khi đang đang làm những chiến sĩ áo blouse trắng. Họ cảm thấy hạnh phúc đến thế nào khi chữa lành bệnh cho mỗi người, họ bất an và lo lắng đến nhường nào khi không thể giúp được ai đó.
Còn về môi trường thì sao? Cháu tán thành rằng đôi khi con người sử dụng tài nguyên và những món quà thiên nhiên ban tặng một cách thiếu thận trọng. Dẫu vậy, có rất nhiều cộng đồng, tình nguyện viên hoạt động vì môi trường và những người chỉ tham gia, tích cực ủng hộ bằng hành động, cũng như bằng lời nói một cách gián tiếp bảo vệ thiên nhiên. Chẳng hạn như, cứ mỗi khi mùa xuân đến, cháu và các bạn đều trồng cây ở vùng gần nơi ông cháu ta sống.
Các bạn trẻ giờ đã tốt rồi…
Và, gần như phần lớn họ đã coi trọng nghệ thuật. Nhiều anh chàng đã theo học các trường nhạc, giống như cháu đây, nhiều người còn theo học hội hoạ, đọc sách, hát, múa… Không phải tất cả nhưng là phần đa!
À mà, nội này ! Vậy là, thế giới của chúng ta không tệ đâu! Tuy nó phức tạp nhưng sự đa dạng của nó mới tuyệt vời làm sao! Và nếu nội nhìn thế giới này với ánh mắt của người đang yêu, sẽ dễ nhận ra nó tuyệt diệu làm sao!”
***
Nội thường nở một nụ cười duyên dáng, nội à, và hay bảo: “Những phép màu luôn tồn tại quanh ta! Điều quan trọng là có thể cảm nhận và nhận ra chúng!”
Và rồi con sẽ im lặng vì lòng tràn đầy phấn khích…
Nội yêu quý của con, ông đã dạy con biết tin vào những phép màu và ngay đến giờ, sau khi nội ra đi, con vẫn đang học được cách yêu quý thế giới này từ người! Đó chẳng phải một phép màu sao?
Yêu nội,
Cháu gái của nội, Olya.

Đăng nhận xét
0 Nhận xét