Chủ đề: “Hãy viết một bức thư diễn tả âm nhạc có thể lay động đời sống như thế nào?”
Tác giả: Zou Canyan, 10 tuổi
Quốc tịch: Cộng Hòa Dân Chủ Nhân Dân Trung Hoa
![]() |
| Nghệ sĩ dương cầm Lang Lãng |
Ngày 10 tháng 2 năm 2014
Chú Lang Lãng kính mến!
Khi chú cất tiếng đàn dương cầm trong Nhà Trắng, âm nhạc của chú đã khiến Tổng thống Obama và nhiều vị thượng khách khác vô cùng lay động. Mặc dù mới chỉ là một học sinh tiểu học nhưng, âm nhạc đã tác động đến cháu theo nhiều cách và trong lá thư này cháu rất muốn chia sẻ với chú một trong trong những cách như thế.
Thị trấn nhỏ bé của chúng cháu có một khu trung tâm mua sắm bán những đồ bình dân. Ở đó lúc nào cũng có một ông lão, ngồi co ro một xó trên lối đi xin người lại qua. Ông ấy bị mù, trên mình mặc một chiếc áo bộ đội rách rưới. Đôi mắt ông mờ đục và trũng sâu. Dù thổi một cây kèn ác-mô-ni-ka đã han gỉ nhưng, những bài hát mà ông dạo lên hầu hết đều nhẹ nhàng và mộc mạc, tựa tiếng râm ran của côn trùng mùa thu, lạnh lẽo và buồn bã. Thi thoảng, có người vứt cho ông vài xu vào chiếc mũ sờn trước mặt. Ông không bao giờ nói lời cảm ơn mà vẫn tiếp tục bình thản thổi kèn.
Mỗi khi đến trung tâm mua sắm này, những ý nghĩ đầu tiên của cháu là về ông ấy. Mùa thu này cháu lại tới đây nhưng, cháu nhận thấy ông không còn thổi kèn nữa, thay vào đó ông cầm một sợi dây khắp nó có rất nhiều hạt. Ông lão cầm sợi dây này và dùng nó giống như sợi tràng hạt của các tín đồ Đạo Phật. Trông ông già đi nhiều. Không còn tiếng kèn acmonica nữa, chỉ còn một gương mặt khốn khổ, vì ông ngồi co ro trong một góc khuất mờ như một đống quần áo cũ. Tiếng bước chân của những người qua lại vẳng lên mạnh mẽ quanh ông, có ai đó thậm chí còn bước qua người ông, chút xíu nữa là giẫm lên ông.
Cháu thấy hết sức buồn bã. Cháu đoán rằng ông ấy đã mất chiếc kèn acmonica. Cây kèn rất quan trọng với ông, vì âm nhạc là thứ ông ấy yêu mến, có lẽ còn hơn cả mạng sống của ông. Sau khi chứng kiến cảnh này, cháu về nhà và đổ hết số tiền trong chú lợn tiết kiệm ra. May mắn thay, cháu có vừa đủ tiền để mua một cây kèn acmonica. Tuy nhiên, mẹ phân bua với cháu, mẹ bảo tiền mới thực sự là thứ mà người ăn xin cần. Cháu cứ bướng bỉnh nhất định rằng thứ ông ấy cần hơn hết trong cái thế giới tối tăm, bi thương của ông ấy là giai điệu âm nhạc tươi đẹp.
Khi cháu đặt cây kèn acmonia vào tay ông lão, gương mặt ông chuyển từ trạng thái sửng sốt sang bất ngờ. Ông đưa chiếc kèn lên môi, một giai điệu vui vẻ biểu lộ ý nghĩ của ông nhịp nhàng vang lên. Rồi, ông lão khiến cháu ngạc nhiên khi bỗng dừng lại và nói “cảm ơn cháu.” Đây là lần đầu tiên cháu được nghe giọng ông ấy. Trên gương mặt ông nở một nụ cười hiếm hoi, thật rạng rỡ làm khuôn mặt lấm lem của ông tươi tỉnh hẳn và cả cái góc tối kia cũng được thắp bừng lên. Vài giọt nước mắt chảy xuống mặt ông và trên mặt cháu cũng thế.
Chú Lang Lãng à, tất nhiên âm nhạc mộc mạc của ông lão ấy không thể so sánh với khúc giao hưởng hoàn tráng của chú. Nhưng, với cháu, cả hai đều mang thứ sức mạnh làm lay động những tâm hồn. Vì vậy cháu nghĩ rằng không chỉ những người quyền cao chức trọng mới cần âm nhạc mà, cả những người ăn mày thấp mọn cũng cần.
Chú Lang Lãng ơi, âm nhạc đã mang lại cho chú vinh quang cao quý. Âm nhạc còn an ủi tâm hồn những người mù lòa. Âm nhạc còn khiến cho cháu, một cô bé nhỏ, cảm nhận được tình yêu và hiểu cảm giác được lay động là thế nào. Chính âm nhạc đã tác động đến rất nhiều người và làm cho thế giới này tươi đẹp và thú vị hơn. Chú có đồng ý với cháu không? Nhân đây, cháu có một thỉnh cầu với chú. Chú có thể ngân lên một bài ca cho những người, giống như cô bạn khiếm thị của cháu, bạn ấy rất yêu âm nhạc nhưng lại ít được hưởng đặc ân ấy không? Cháu tin rằng âm nhạc sẽ làm lay động tâm hồn của họ và đọng lại mãi trong tim họ.
Mong nhận được thư của chú.
Kính thư
Zou Canyan

Đăng nhận xét
0 Nhận xét