Nhập nội dung vào đây để tìm kiếm!

Thư gửi con trai

Dưới đây là bức thư mà một bà mẹ ở Mỹ rút ruột viết gửi cho cậu con trai 5 tuổi đang học mẫu giáo dù cậu bé chưa thể hiểu hết những gì mẹ nói. Lá thư thể hiện rõ niềm vui, niềm tự hào khi được làm mẹ. Khoảnh khắc ấy thật tuyệt diệu!


Con trai yêu quý!

Dường như mới chỉ ngày hôm qua thôi khi mẹ đón con từ bệnh viện về nhà, vậy mà giờ con đã trở thành người đàn ông bé nhỏ của ta. Mẹ và cha con rất lo lắng trước viễn cảnh làm bố, làm mẹ lần đầu tiên. Điều này không làm chúng ta bận tâm cho đến khi con xuất hiện và chúng ta phải đương đầu với nó. Mẹ phải nói rằng, cha con nhanh chóng trở nên khá tệ, gần như cả đời ông ấy đã như thế! Nhưng, trách nhiệm mới này đã lấn át hết mẹ. Chăm sóc sinh mệnh bé nhỏ này suốt cuộc đời của mẹ! Mẹ đã sẵn sàng chưa nhỉ? 

Phải mất một thời gian để mẹ quen với thực tế rằng mẹ là một người mẹ và là mẹ mãi mãi. Nhưng, hôm nay sau 5 năm nhìn lại, mẹ chẳng thể làm được gì khác ngoài mỉm cười. Đó là cảm giác viên mãn không thể tả thành lời. Mặc dù mẹ vẫn không dám chắc mình có phải là một bà mẹ vĩ đại nhưng, ta cảm thấy rằng ta đã làm tròn vai.

Mọi dấu mốc quan trọng đã qua của con đối với ta đã giống như một chiến thắng cá nhân. Mụ cười đầu tiên của con, câu nói đầu tiên của con, bước đi đầu tiên của con…  Mẹ đã hoàn toàn bị kinh ngạc và một lần nữa lại tràn ngập niềm kinh ngạc vì con là một đứa trẻ thật kỳ diệu.

Nhiều năm tháng trôi qua, mọi thứ bắt đầu trở nên cam go và đôi khi mẹ thấy chính mình rơi vào những tình huống rất khó khăn. Những thứ con bày bừa ra, những cơn mè nheo của con và hàng triệu những thói hư tật xấu con gây ra thực sự khiến mẹ căng thẳng. Mẹ đã khắc khoải trước rất nhiều những quyết định mà mẹ đã đưa ra khi đến lúc phải có kỷ luật. Mẹ đã có nhiều cuộc tranh luận với cha con. Nhưng, đúng lúc ấy chúng ta hiểu ra rằng bố mẹ phải là một đội. Chúng ta vẫn có những bất đồng về quan điểm nhưng đã biết lắng nghe nhau.

Những lúc ta xúc động nhất là khi con bị cảm, ốm, những lúc bị viêm tai, những đợt phải đi khám, mất ngủ đêm, những lúc phải dùng thuốc kháng sinh, tiêm thuốc giảm đau…

Giờ mẹ đã biết cách vượt qua tất cả và giải quyết chúng một cách bình tĩnh. Thứ duy nhất đã giúp mẹ dễ dàng vượt qua những thời khắc gay go nhất đó là nụ cười của con, giống như thứ ánh sáng 1000 oát, khiến mẹ quên đi mọi thứ và nhận ra tất cả đều đáng giá.

Chẳng bao lâu đã đến lúc con đi nhà trẻ. Mẹ đã chuẩn bị cho con càng nhiều thứ càng tốt cho cái ngày đầu tiên đáng sợ ấy nhưng, con đã khóc rất nhiều và mẹ đang ngồi xuống cùng khóc với con. Sau đầu tiên con đã thích nghi tốt hơn tuy vẫn còn sụt sịt vì không muốn bị đi học.

Thời nhà trẻ đã qua, Hôm nay, con bắt đầu vào mẫu giáo, năm đầu tiên mới đúng là đi học của con, học cả ngày, học mọi ngày. Ta chỉ muốn có có thật nhiều niềm vui, thích việc học ở trường, có nhiều bạn tốt và hơn hết là trở thành người có ích.

Chúng ta sống cuộc sống của mình qua nhiều giai đoạn. Khi giai đoạn này kết thúc, giai đoạn khác lại bắt đầu. Sự thay đổi luôn diễn ra và cuộc sống thật ngắn ngủi. Ví thế, hãy nắm lấy từng khoảnh khắc và hãy sống hết mình, không hối tiếc.

Ta đã học được nhiều điều từ con và sẽ tiếp tục làm như vậy cho những năm tiếp theo. Biết cách tha thứ, biết cách yêu thương vô điều kiện không mong cầu đổi lại cái gì, biết cách trở nên ngây thơ, biết cách yêu thích những điều nhỏ nhặt trong cuộc đời, biết cách vô tư lự… Cảm ơn con! Con đã khiến cho cuộc sống của ta trở nên có ý nghĩa. Cầu Chúa phù hộ cho con!

Luôn yêu con.

Mẹ của con

CHUYÊN MỤC

Đăng nhận xét

0 Nhận xét