Chủ đề: “Hãy viết một bức thư diễn tả âm nhạc có thể lay động đời sống như thế nào?”
Tác giả: Nataša Milošević – 13 tuổi.
Quốc tịch: Bosnia và Herzegovina
Quốc tịch: Bosnia và Herzegovina
Mostar, 24 tháng 3 năm 2014
Bạn Mùa xuân yêu mến!
Mặc dù những sợi dây của tôi đã không còn căng và bị lạc điệu nhưng, thính giác của tôi vẫn còn tinh nhạy. Chỉ có âm thanh của tôi là phản bội tôi và làm cách nào để sẽ không như thế nữa khi tôi đã nằm bất động suốt nhiều năm qua trong túp lều bụi bặm bỏ hoang bên bờ sông này? Tôi đã đánh mất hy vọng rằng sẽ có ai đó tìm thấy tôi, lau sạch bụi và lại cho tôi được hòa nhịp vào những âm thanh của dàn nhạc mùa xuân khiến cho đám trẻ trong làng tôi luôn tung tăng chạy nhảy.
Tôi biết rằng bạn đang ở gần đâu đây thôi bởi vì những tiếng chim hót líu lo và tiếc róc rách không ngừng của dòng sông đánh thức tôi mỗi sớm. Đó cũng là lý do vì sao trong tôi vẫn còn đôi chút hy vọng, như những tia nắng luồn qua các khe hở của túp lều này, rằng tôi sẽ lại có thể bước ra ngoài ánh nắng và cất lên giai điệu đầu tiên của mùa xuân. Tôi vẫn thường nằm mơ thấy mưa và nó luôn nhắc nhớ tôi về thời tuổi trẻ khi tôi đến với các lễ hội. Họ thường trang hoàng cho tôi bằng những bông mi-mô-da mới hái và người nghệ sĩ vĩ cầm thường nhận được những đồng xu cùng rất nhiều lời tán dương. Tôi nhớ đến một cô bé bị bệnh, nằm bất động trên giường suốt nhiều ngày, nói với cha rằng thứ duy nhất có thể thắp lại niềm tin và hy vọng khỏi bệnh cho cô bé là giai điệu du dương của cây vĩ cầm. Người cha tội nghiệp của cô đã vượt hàng trăm ki-lô-mét tìm gặp người nghệ sĩ vĩ cầm tài ba nhất để giúp con gái mình. Đó là một trong những khoảnh khắc cảm động nhất mà tôi có được với con người. Mà, không những là con người bình thường mà là con người chân thành nhất – một cô gái bé bỏng có đôi mắt sáng ngời màu xanh dương thăm thẳm, nén những giọt nước lại mắt vì vui sướng. Tôi không thể quên được những phút giây hạnh phúc nhất của cuộc đời mình, biết bao tình khúc đã vang lên dưới những ô cửa sổ của các cô gái đang yêu, những bài ca chúc phúc đã làm trọn vẹn thêm những giai điệu của tôi….. Tôi nghe được từ một số người ngẫu nhiên đi ngang qua rằng thế giới đang sợ hãi một thứ âm nhạc mới nào đó. Các phòng hòa nhạc trở nên ít khách, người ta không còn khiêu vũ nhiều nữa, ngày càng ít các lễ hội và những nhạc sĩ đường phố đã gần như biến mất.
Cuối cùng, khi tôi gần như mất hết hy vọng thì một lão ngư xuất hiện trong túp lều cũ nát này tìm kiếm đồ câu. Thay vì tìm thấy dụng cụ gì đó thì ông ấy tìm thấy tôi, hệt một người siêng năng, ông ấy cẩn thận kéo tôi ra khỏi một đống đồ, lau sạch bụi trên cơ thể già nua của tôi, ông ấy tìm thấy một cây vĩ bị quẳng đi ở gần đó và kéo trên những sợi dây lỏng lẻo của tôi. Khi nghe thấy một tiếng thổn thức cùn đặc vang lên, ông nói: “Lại một người chạc tuổi ta nữa đây!”
Rồi, ông cười tựa một lái buôn khôn ngoan và nói thêm: “Có lẽ ta tìm được việc khác để dùng mày rồi!” Lúc đó tôi lo sợ rằng cuộc đời tôi sẽ kết thúc với thân phận làm một đồ cổ hoặc làm củi đun. Tuy nhiên, ông lão bọc tôi vào một tấm khăn rồi mang tôi đến xưởng của ông. “Mình gặp may rồi!”, tôi nghĩ. Ông ngư dân vui vẻ này không chỉ câu cá mà còn có một xưởng đóng tàu đơn sơ. Tại đó, ông căng và so lại dây của tôi, sơn sửa lại cây vĩ của tôi. Cuối cùng, ông kiểm tra âm thanh, ông dạo một trong những giai điệu mà tôi yêu thích khiến tôi vô cùng vui sướng. Đúng lúc ấy, khuôn mặt nhăn nheo của ông còn trở nên vui vẻ, tươi sáng và trầm ngâm hơn nhiều, như thể những xúc cảm thời thanh xuân được đánh thức trở lại.
Sau cùng ông đặt tôi vào chiếc hộp do ông tự làm ra. “Cậu nhóc sẽ rất mừng rỡ khi trông thấy thứ này cho mà xem!”, ông lão ngư dân vừa nói to vừa tiến thẳng về phía ngôi làng.
Khi ông đến trước một ngôi nhà dân dã ọp ẹp, có một cậu bé, mắt xanh, chân trần, đang đợi ở cửa. Cậu bé, hẳn nhiên là cháu của ông ấy, ôm ông thật chặt và mừng rỡ reo lên: “Ông, ông đã về!”
Cậu bé chỉ có mỗi mình ông, người đã vật lộn kiếm sống để nuôi cả hai bằng tình yêu thương không vị kỷ và cá bắt được. Ông của cậu nhận ra lòng đam mê vô bờ của cậu dành cho âm nhạc cùng ước muốn được học cách chơi. Cậu bé vẫn mơ ước có một cây vĩ cầm xinh đẹp, sáng bóng như viên kim cương trong ánh nắng xuân ấm áp. Cậu thường làm những chiếc đàn môi bằng lá cỏ xanh mượt và các nhạc cụ khác bằng gỗ lấy từ những khu rừng gần nhà nơi quê mình. Cậu chưa bao giờ có được một nhạc cụ thực sự cho đến tận khi ông của cậu, muốn làm vui lòng đứa cháu mình, lôi từ trong chiếc hộp ra một cây vĩ cầm. Cậu bé hết đỗi vui mừng khi trông thấy thứ nhạc cụ đặc biệt này và, ngay lập tức cậu nhẹ nhàng chìa tay đón lấy nó rồi bắt đầu dạo lên một giai điệu kỳ diệu mà trước đó chưa ai từng được nghe. Giáo viên nhạy nhạc ở quê cậu nhận ra tài năng của cậu và gửi cậu theo học chơi vĩ cầm riêng trong thành phố. Sự chăm chỉ của cậu đã được đền đáp. Ngay trong cuộc thi đầu đời, cậu đã giành được một giải thưởng uy tín khiến người ta nhận ra cậu trong số rất nhiều các nhạc sĩ khác. Tuy vậy, sự nổi tiếng không khiến cậu kiêu ngạo và cũng không vô ơn. Để tỏ lòng biết ơn, cậu đã xây lên một ngôi trường mới tại quê nhà của mình mang tên cậu cho đến tận ngày nay. Cậu làm cho ông mình rất hạnh phúc bằng việc giành được thêm rất nhiều thành công, ông lão ngư dân đã có những năm tháng cuối đời được chứng kiến cậu cháu nội của mình thành đạt.
Bạn Mùa xuân thân mến! Với việc thay đổi cuộc đời của một cậu bé, đó là cách mà tôi tiếp tục con đường của mình, mang niềm vui đến cho con người và lấp đầy tình yêu trong trái tim họ. Vai trò của tôi sẽ trở nên không đáng kể nếu những giai điệu nổi tiếng trên thế gian này, vẫn được mọi người lắng nghe đến tận hôm nay, không được tuôn ra từ những cung dây của tôi. Ai là người đã mang tôi trở lại với cuộc sống điều đó không quan trọng. Chỉ có một điều quan trọng ấy là tất cả mọi người yêu âm nhạc và những giá trị cổ điển hãy tạo nên những giai điệu mới, cho họ và những thính giả say mê, để mang lại sự thanh tịnh trong tâm hồn họ, khơi dậy niềm tin vào một sự khởi đầu mới và một cuộc sống bất diệt.
Mãi là bạn của bạn
Cây Vĩ cầm

Đăng nhận xét
0 Nhận xét