Nhập nội dung vào đây để tìm kiếm!

Bức thư đoạt giải Vàng cuộc thi Viết thư Quốc tế UPU lần thứ 41 năm 2012

Chủ đề: Hãy viết thư cho một vận động viên hoặc một nhân vật thể thao mà em ngưỡng mộ để nói Thế Vận Hội (Olympic Games) có ý nghĩa gì đối với mình”

Tác giả: Marios A. Chatzidimou

Quốc tịch : Hy Lạp.


Giannitsa, ngày 25  tháng 1 năm 2012

Chú Roger Federer yêu quý!

Cháu là Mario, một trong hàng nghìn khán giả, cháu nghĩ vậy, hâm mộ chú. Một Marios bé nhỏ, tầm thường đứng trước một tượng đài thể thao. Mà, lý do cháu viết thư cho chú ư? Để cảm ơn… cảm ơn chú đã đánh thức tình yêu thể thao và quần vợt trong cháu!

Cháu dõi theo từng trận đấu cũng như những nỗ lực của chú trên sân. Cháu vỗ tay tán dương những chiến thắng của chú và ngưỡng mộ sự bền bỉ của chú mỗi khi gặp khó khăn. Dù chịu nặng nề sức ép nhưng chú vẫn bước lên bục vinh quang ở Thế Vận Hội Bắc Kinh, điều đó cũng chính là cú giao bóng (serve) mở ra cho cháu con đường tiến vào môn thể thao này.

Cháu đã cầm lấy chiếc vợt bỏ không của anh trai và quyết định bước ra sân, sẵn sàng chinh phục tất cả. Rồi cháu nhận ra rằng việc nhìn cây vợt vung lên trong tay của Ferderer với việc tự mình làm điều ấy thật khác nhau. Cháu đã nỗ lực hết mình, mồ hôi đã đổ, đã lắng nghe những lời quát tháo của huấn luyện viên nhưng, cháu không bỏ cuộc. Hình ảnh chú trên bục vinh quang ở Thế Vận Hội đã tiếp lửa cho cháu…

Cháu tiếp tục vững bước và mơ ước… Một ngày nào đó, khi cháu vụt trái bóng, nó sẽ cùng ước mơ của cháu bay xa, thật xa vượt qua không gian và thời gian. Cháu mơ thấy chính mình có mặt ở Thế Vận Hội Cổ Đại, lễ hội thể thao vĩ đại nhất, Thế Vận Hội đầu tiên của nhân loại. Năm 776 Trước Công Nguyên – các bậc tiền bối đi khắp đất nước Hy Lạp để loan báo sự kiện này. Các cuộc chiến tranh kết thúc, vì thể thao đoàn kết và hòa giải con người, hay ít nhất lúc đó là như vậy! Các chàng trai trên khắp xứ sở này, với thể xác và tinh thần khỏe khoắn tụ họp lại, cùng tham gia một ‘cuộc tranh tài cao thượng,’ với tinh thần ‘thượng võ’. Ôi, những mĩ từ thật tuyệt vời, không khí thật hoành tráng!

Cháu hình dung chú cũng có mặt ở đó. Theo kiến thức lịch sử cháu biết thì không thể nhưng, với trí tưởng tượng của mình cho phép cháu đặt chú ở đó. Chú thi đấu và được đeo vòng nguyệt quế. Được đổ mồ hôi trên sân đấu của Thế Vận Hội cổ dại và được hòa vui chiến thắng cùng các võ sĩ thành Rhodes, với Polidamas, Theagenis…

Vâng, cháu luôn tự hào về đất nước Hy Lạp của mình, là quê hương của thế vận hội hiện đại. Tinh thần thể thao được khởi nguồn và hình thành qua các cuộc thi từ thời cổ đại. Ngọn đuốc Olympic, ngời sáng bởi những giá trị của nền văn minh Hy Lạp, đã soi rọi cả thế giới này. Tinh thần chiến đấu, cạnh tranh cao thượng, sự tự chủ, tinh thần hợp tác thông qua thể thao, làm tốt đẹp thêm thái độ của con người đối với cuộc sống…

Chú đang đứng đó, đeo vòng nguyệt quế, đang tận hưởng niềm vui chiến thắng thì cháu khiêm nhường tiến lại gần, chạm vào bàn tay chú, nhìn vào đôi mắt chú và hỏi:

- Roger, chú cảm thấy thế nào? Tất cả những điều này có ý nghĩa gì với chú?

- Nghe này, anh bạn nhỏ, chú đáp lại với một giọng trong trẻo vẫn còn ngân nga trong tai cháu. “Chiến đấu” có nghĩa là “chiến thắng” và hãy nhớ lấy điều đó nhé. Được tham gia, được nhập cuộc đã là một chiến thắng vĩ đại rồi, bất chấp phần thưởng. Một chiến thắng chống lại được nỗi sợ hãi, sự thiếu tự tin và sư khó khăn của chính bản thân bạn, chống lại lòng tự cao tự đại và thói ích kỷ. Mỗi chiến thắng chống lại tính tự kiêu. Và, còn một điều nữa: “Chiến thắng” cũng có nghĩa là “yêu thương”. Yêu thương đối thủ của mình, yêu thương người cho chú cơ hội để được thi tài, huấn luyện viên của chú, người đã dạy chú biết cách thi đấu và chiến thắng, yêu thương những người đã cổ vũ cho những nỗ lực để đạt đến vinh quang của chú, Chúa trao cho chú sức mạnh để chiến đấu và trở thành người chiến thắng!

- Ngoài rồi!, Marios, giờ hãy tập trung vào trận đấu nhé! Đó là giọng huấn luyện viên của chú nó đột nhiên lấy hết đi sự mơ mộng của chú. Tuy nhiên, ngày đó chú không thể tập trung vào bất kỳ trận đấu nào. Chú muốn kể lại những gì mình đã hình dung, về Thế Vận Hội đầu tiên. Tất cả chúng ta, huấn luyện viên của chú và những tay vợt đồng nghiệp cảm thấy được hồi sinh thông qua Thế Vận Hội. Các chú cùng nói về tinh thần ‘thượng võ’ nổi tiếng mà người hiện đại rất dễ dàng định nghĩa nhưng khi áp dụng lại cảm thấy thật khó khăn! Vì mục tiêu duy nhất là vô địch, họ có thể làm bậy và sử dụng các chất kích thích nguy hiểm, hy sinh sự thuần khiết trong tâm hồn và thể xác của họ để bước lên bục vinh quang nhất thời. Sự suy đồi của vận động viên và bôi nhọ thể thao là hậu quả duy nhất của những hành động như thế này. Thế nhưng, với chú, ở Thế Vận Hội đầu tiên chất kích thích, danh hiệu quán quân, lợi ích tài chính, khủng hoảng kinh tế và lòng ghen ghét chẳng có ý nghĩa gì cả. Họ đến tham gia vì niềm vui, vì tinh thần ‘thượng võ’, hòa bình và vì tình hữu nghị, chú hy vọng rằng ý nghĩa này sẽ được áp dụng trong Thế Vận Hội năm nay.”

Cháu ngừng câu chuyện đây, có lẽ đã làm chú mệt rồi và, tận đáy lòng cháu chúc chú sẽ thi đấu không biết mệt mỏi suốt cả cuộc đời, chiến thắng và yêu thương, hệt những gì chú đã dạy cháu. Một lần nữa cảm ơn chú và cháu sẽ lại đợi chú, tại nơi chúng ta gặp nhau lần đầu tiên, Thế Vận Hội cổ đại ở Hy Lạp, quê hương của nền văn minh và thể thao của nhân loại. Tại đất nước xinh đẹp và mến yêu của cháu, bất chấp những khó khăn và phức tạp đang diễn ra thời gian này, vẫn ‘không sợ hãi’ bởi vì “trên cột buồm của đất nước này là người canh gác muôn đời, Mặt Trời”!

Luôn ngưỡng mộ và yêu quý chú

Marios A. Chatzidimou
CHUYÊN MỤC

Đăng nhận xét

0 Nhận xét