Nhập nội dung vào đây để tìm kiếm!

Bức thư đoạt giải Đồng cuộc thi Viết thư Quốc tế UPU lần thứ 45 năm 2015

Chủ đề: "Viết một bức thư cho chính mình năm 45 tuổi"

Tác giả: Daša Bahor, 14 tuổi

Quốc tịch: Slovenia



Dasa thân mến!

Cuộc sống ở năm 2047 như thế nào? Có lẽ bạn vẫn còn nhớ lý do mình viết lá thư này hoặc có lẽ mình cần phải gợi lại ký ức của cậu. Tôi viết thư này để nhắc bạn nhớ lại xem thế giới này trước kia từng như thế nào. Hãy quay lại những đầu tiên của thế kỷ 21, khi mỗi ngày ít nhất có một câu chuyện thời sự về chiến tranh xảy ra trên khắp đất nước của chúng ta – chiến tranh đối với chúng ta lúc đầu dường như là một khái niệm rất xa vời nhưng, chẳng lâu sau hằng ngày nó bắt đầu khiến chúng ta giật mình bởi tiếng kêu cứu của những nạn nhân và khiến chúng ta nhận ra rằng thậm chí đến cái góc bé nhỏ, bình dị trên thế giới này của chúng ta cũng không miễn được những điều khủng khiếp sẽ xảy ra.

Lúc này mình không thể hình dung ra được 31 năm rưỡi nữa mình sẽ đi về đâu khi mình đọc lá thư này. Có lẽ dễ nhìn nhận tương lai hơn dưới góc độ không quá đa chiều và không quá gai góc. Như chiến tranh chẳng hạn. Chiến tranh có thể tiếp diễn mà cũng có thể kết thúc. Không có lựa chọn nào khác. Mình biết rằng mọi người đều sẽ chiến đầu đến cùng – tất cả, để nó sớm kết thúc. Tuy nhiên, câu hỏi là ở chỗ: chiến đấu vì lợi ích của ai?

Đôi khi chiến thắng đem đến hại nhiều hơn lợi. Thường vì với sự hăng hái giành chiến thắng chúng ta sẽ tiếp tục chiến đấu ngay khi khi lòng nhiệt huyết bảo vệ đất nước và những người thân yêu biến thành lòng căm hờn dành cho kẻ thù, khi mà mục đích chính của chúng ta không còn là bảo vệ chính ta nữa, mà là tiêu diệt những kẻ khác.

Nếu là như thế thì điều còn lại với chúng ta là gì? Cái vòng luẩn quẩn nhỏ bé của con người mà chúng ta đã cố gắng bảo vệ và phá hủy ở khắp quanh ta. Lòng căm hờn mà chúng ta đã thể hiện rất mạnh mẽ và muốn tiêu diệt đã chỉ dịu đi, sẵn sàng trỗi dậy bất cứ lúc nào và lại vùng lên.

Chỉ khi tất cả kết thúc chúng ta mới thực sự nhận ra rằng không thể tiêu diệt căm hận bằng sự căm hận, hệt như ta không thể lấy bóng tối xua đi bóng tôi. Chúng ta tự dối mình và ngộ nhận rằng chúng ta đang làm đúng.

Nhưng, tất nhiên chúng ta sẽ chẳng bao giờ xóa tan được tất cả những thứ xấu xa, ngay cả khi có mặt trời chiếu sáng lần lúc vẫn còn bóng tối. Nhưng, ở thứ bóng tối nhợt nhạt tốt hơn tự đẩy mình (mà thường là vô ý, mọi người quanh ta) vào thứ bóng tối cô đặc, mỗi người một góc riêng.

Những sự tai hại không chỉ ảnh hưởng đến tương lai của chúng ta mà cả tới tương lai của những người thân yêu của chúng ta. Theo mức độ cá nhân hoặc quy mô cả nước. Rất không may, thay vì đoàn kết chúng ta lại, nó chỉ chia rẽ chúng ta sâu sắc hơn để rồi rốt cuộc mục đích chính của chúng ta, tập trung vào một kẻ thù rõ ràng, làm mai mờ dần ranh giới giữa tình bạn và sự phản bội.   

Người đánh thức mình hiểu ra những gì đang diễn ra quanh mình chính là một trong số nhiều người đã chịu đựng hậu quả nặng nề của lòng thù địch với những người khác.

Cậu còn nhớ không?

Đó là một ngày nắng đẹp và mình đang mang quần áo quyên góp cho một tổ chức từ thiện chuyên làm công việc phân phát chúng cho những người tị nạn chiến tranh.

Nơi đó rất đông đúc và nhộn nhịp, một tình nguyện viên vội chỉ mình tới nơi phân loại quần áo và bảo mình để mọi thứ vào đúng chỗ. Khi tới đó, mình bối rối nhìn quanh cho đến khi nhận ra một bóng người đang cúi xuống chỗ một cái hộp và nhét thứ gì đó vào trong.

Mình vội vàng đi tới. Khi tiến lại gần, mình trông thấy một cậu bé chạc tuổi mình, mặc quần bò dính đầy bụi bẩn cùng chiếc áo chui đầu rộng thùng thình. Mình vỗ vai cậu bé và hỏi mình nên đặt quần áo vào đâu. Cậu ấy nhìn mình hoảng hốt và hỏi: “Mình có thể giúp gì cho cậu?” Mình nhẹ nhàng gật đầu và giải thích bằng tiếng Anh thứ mình đang tìm kiếm. Cậu ấy vẫy tay ra hiệu và bắt đầu bước đi.

Có một sự im lặng bất tiện khi chúng tôi đi cùng nhau, vì thế tôi bắt đầu bắt chuyện và hỏi cậu vì sao cậu nói được tiếng Anh. Cậu ấy giải thích rằng cậu đã đến đây bằng một trong số những chiếc xe buýt danh cho những người di cư, rằng mẹ và chị gái cậu đã cố gắng xin được phép tạm cư ở đất nước chúng ta.

Tôi nhìn cậu chằm chằm vì ngạc nhiên. Da cậu đen hơn mức bình thường ở đây, cậu nói chất giọng nghe từa tựa người miền đông. Với câu hỏi của mình – cậu ấy đã có mặt ở đây như thế nào – cậu ấy trả lời rằng đó là một câu chuyện dài và có lẽ nó sẽ không hấp dẫn mình đâu. Mình để lại chỗ quần áo đã mang theo và mời cậu bé cùng đi uống chút gì đó. Mình thật sự rất quan tâm đến những gì cậu ấy sẽ kể.

Trong một góc yên tĩnh của một quán cà phê gần đó, cậu bắt đầu kể mình nghe câu chuyện của cậu ấy. Mọi thứ, bắt đầu từ việc ngôi nhà của cậu đã bị ngọn lửa thiêu rụi trong một trận bom càn thế nào, cho đến việc họ đã bắt đầu cuộc hành trình đến Châu Âu ra sao chỉ với những bộ quần áo trên lưng rồi họ đã phải mua chuộc cảnh sát để không chia rẽ gia đình họ thế nào.

Nhưng, cậu cho tôi hay, sự thù địch thực sự không phải bắt nguồn từ những kẻ đã tấn công họ. Những người có nhiệm vụ giúp đỡ họ khi họ tới được điểm đến – đất nước của chúng ta – lại đầy định kiến về khuôn mặt, tôn giáo và quốc tịch của cậu.

Thậm chí cho đến giờ, khi cậu sắp sửa trở thành một công dân có đầy đủ quyền lợi, giống hệt như mình, thì cậu vẫn phải đối mặt với những cái nhìn thiếu thiện ảm và sự lăng mạ ở bất cứ đâu cậu đặt chân đến. Mỗi khi cậu mở vô tuyến lên xem trong căn hộ thuê của mình, cậu đều phải chứng kiến cảnh tượng tương tự. Những người khác hứng chịu nỗi sợ  hãi vô lý như cậu cũng đơn giản chỉ vì họ đến từ phía bên giống kẻ thù.

Cậu ấy đã đến đây với hy vọng tìm được một cuộc sống tốt đẹp hơn nhưng, thay vào đó cậu thấy chính mình bị vỡ mộng, bởi ý niệm về một thế giới công bằng hơn đã biến mất như những bong bóng xà phòng.

Mình chưa bao giờ nghĩ rằng ai đó có thể chịu đau khổ rất nhiều trong khi những người còn lại chúng ta tự dối mình và khép mắt trước thực tại, từ chối những người cần giúp đỡ.

Và mình nghĩ xem thế giới chúng ta đã sống thuộc kiểu gì.

Mình hy vọng đó là một thế giới mới, tươi đẹp hơn, sẽ chấp nhận những điều khác biệt, sẽ không cố gắng cố kết con người lại thành một kiểu phiên bản lý tưởng. Một môi trường ở đó con người sẽ cảm thấy an toàn – không bị xua đuổi, không bị ngược đãi. Một nơi không có chỗ cho những định kiến và thành kiến khiến cho chúng ta không thể sống hòa bình bên nhau mà thay vào đó chúng ta bị chia rẽ, mỗi người trong chính chúng ta, cho đến khi mọi tính hiểm độc được phơi bày ra ánh sáng.

Một thế giới mà tôi có thể kể cho các con tôi nghe khi tôi 30 tuổi rằng tôi đã sống cùng những con người sẵn lòng giúp đỡ người nghèo và đoàn kết để tạo nên một khối thống nhất không thế lực xấu xa nào có thể chia rẽ.

Khi viết lá thư này trong tôi vẫn còn đầy cảm giác mâu thuẫn bởi lý do mình kể với cậu rằng những hy vọng về một tương lai hết sức tươi đẹp của mình sẽ trở thành sự thật. Trong sâu thẳm đáy lòng, mình cảm thấy những ước muốn về hòa bình trên thế giới của mình không thể xảy ra.

Có lẽ điều ấy là đúng. Nhưng có lẽ, những điều ấy chỉ là những sự tin tưởng bi quan của tuổi niên thiếu, làm nảy ra trong đầu óc đầy hy vọng của mình những ý nghĩ u ám. Mình thực sự hy vọng là điều thứ hai trong những khả năng này là đúng. Mình không sai chứ?

Bạn của bạn

Dasa.

CHUYÊN MỤC

Đăng nhận xét

0 Nhận xét