Chủ đề: Tưởng tượng nếu bạn là cố vấn của Tổng Thư ký Liên Hợp Quốc mới thì vấn đề thế giới nào bạn sẽ giúp ông ấy xử lý trước tiên và bạn sẽ cố vấn cho ông ấy giải quyết như thế nào?”
Tác giả: Eva Giordano Palacios, 14 tuổi
Quốc tịch: Togo
Quốc tịch: Togo
[E]
[Phố]
[Quê hương cư trú]
[Thành phố] – [Nước]
Ngày 20 tháng 3 năm 2017.
Ngài Antonio Guterres
Tổng Thư Ký Liên Hợp Quốc
Bác Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc kính mến,
Cháu tên là [E], cháu..... tuổi và sống tại [Thành phố]....., [Nước].... Hệt như bất kỳ thiếu nữ nào khác, cháu mơ ước về đám cưới hoàn mĩ, với một chiếc váy cưới lóng lánh ánh trắng tinh khôi và chàng trai hoàn hảo kề bên. Cháu mơ về một bữa tiệc tự chọn dài vô tận, về khoảnh khắc tung hoa, về hai chiếc nhẫn cưới còn đẹp hơn cả những viên kim cương. Cháu ước có được đám cưới hoàn mĩ ấy, dù đó chỉ là một giấc mơ, vì trước khi đến tuổi lấy chồng cháu còn rất nhiều thời gian và cháu hạnh phúc vì điều đó! Với cháu có lẽ đó đúng là một giấc mơ nhưng với những người khác thì lại là một thực tế hãi hùng. Thực tế ấy hiển hiện hằng ngày với những cô gái trẻ không thể tự bảo vệ được mình. Mỗi năm, có đến hơn 15 triệu bé gái tuổi từ 15 trở xuống bị ép hôn với người lớn hơn mình 3 lần tuổi.
Thưa Ngài Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc, đến đây chắc chắn bác đã nhận ra rằng rằng cháu muốn nói với bác về nạn tảo hôn.
Tảo hôn là hành động ép cưới một đứa trẻ, cả về lý lẫn tình, chưa đủ tuổi kết hôn. Tảo hôn là hậu quả của những hủ tục ăn sâu bén rễ, sự nghèo khó, kém hiểu biết, mang thai sớm hoặc do thiếu hiểu biết về pháp luật. Những nước nghèo và kém phát triển thường bị tác động nhiều nhất, nạn nhân thường là các bé gái từ 15 tuổi trở xuống. Các bạn ấy lấy chồng để tạo ra mối thông giao chiến lược đôi bên cùng có lợi với các gia đình khác. Họ kết hôn vì truyền thống, thứ khiến cho cha mẹ họ không còn lựa chọn nào khác. Họ kết hôn vì họ bị xem là một gánh nặng và sẽ bớt đi một miệng ăn. Họ kết hôn bởi vì... bởi vì... và bởi vì...
Giải pháp, duy nhất với nạn tảo hôn này, là giáo dục. Giáo dục giúp trẻ em của ngày hôm nay, sẽ là những người lớn của ngày mai, hiểu ra rằng những hủ tục lạc hậu bắt họ phải ép gả con gái họ sớm là bất công và nghèo đói không phải lý do để bào chữa, nhất là khi những người được gả quá già so với họ. Tuy nhiên, giáo dục có lẽ sẽ chẳng có ý nghĩa gì nếu không có tiền. Những nước kém phát triển thường nghèo đói, thiếu thốn tiền của để tạo nên các phương tiện giáo dục tốt cũng như tuyển mộ các giáo viên có năng lực. Họ dựng lên những ngôi trường chất lượng thấp. Do vậy, sự viện trợ đối với các nước kém phát triển cần phải tăng thêm để những quốc gia này có thể tạo dựng lại nền móng đã bị mất cả về khía cạnh người làm giáo dục lẫn cơ sở hạ tầng giáo dục. Nhưng ngay giờ đây, các nước này cần phải được khuyến khích củng cố luật pháp chống lại nạn tảo hôn. Khi các gia đình kết thúc phiên tòa xử tội ép gả con gái khi tuổi còn quá nhỏ, họ thường được phóng thích mà không bị buộc tội gì vì họ có thể hối lộ quan tòa và cảnh sát. Chưa kể là hệ thống luật pháp thường quá khoan dung với những vụ kiện kiểu như này đến thế nào. Và, trớ trêu thay, dù thiếu tiền đến mức trước tiên phải tống gả con gái nhưng sau đó bố mẹ họ lại phải nai lưng kiếm tiền để đút lót những người thực thi pháp luật. Họ bị nhốt trong một chiếc vòng luẩn quẩn và chỉ có bác, ngài Tổng Thư Ký Liên Hiệp quốc mới có đủ khả năng để giúp họ tìm ra lối thoát ngay hôm nay.
Ngài Tổng Thư Ký à, cháu hy vọng rằng đóng góp nhỏ bé của cháu sẽ giúp được bác gì đó khi bác lên kế hoạch công việc cho nhiều năm sắp tới và hy vọng rằng bác sẽ xóa bỏ được hoàn toàn cái hủ tục lạc hậu và vô nhân tính là tục tảo hôn kia.
Kính thư
Cháu...
[E]

Hay thật!
Trả lờiXóaNhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.
Trả lờiXóa