Đề tài: "Hãy tưởng tượng bạn là một lá thư du hành xuyên thời gian. Bạn muốn gửi gắm điều gì tới người đọc lá thư ấy."
Tác giả: Chara Phoka, 13 tuổi.
Quốc tịch: Cộng hòa Síp.
Thưa các ngài,
Tôi là một lá thư. Không chỉ là một lá thư thông thường mà là một lá thư chu du khắp mọi nơi trong cả không gian và thời gian. Cuộc phiêu lưu của tôi bắt đầu vào năm 2011 tại thành phố Kandahar, Afghanistan.
Mọi thứ diễn ra yên bình và êm ả tại thành phố nhỏ này. Tôi thường có nhiều ngày rảnh rỗi trong một văn phòng vắng vẻ. Tôi từng là một tờ giấy trắc, kiên nhẫn chờ đợi được ai đó viết lên những lời chúc và những cuộc hẹn. Nhưng, ngày hôm sau, mọi chuyện đã thay đổi. Các đài truyền hình ngừng phát sóng, các phương tiện liên lạc bị ngắt và cuộc sống chìm vào một sự chờ đợi vô tận.
Đội nhiên, một Bàn Tay Lớn vớ lấy tôi để viết lên. Tuy nhiên, đúng lúc ấy, những tiếng còi báo động ngân lên. Những tiếng thét, kêu la vang lên mọi nơi. Tôi cảm thấy có gì đó tồi tệ đang xảy ra dù không biết chính xác được. Dù vậy, tôi chẳng việc gì phải sự hãi bởi tôi chỉ là một tờ giấy trắng mà sẽ chẳng có ai làm hại cả.
Trong khi những suy nghĩ này đang quay vòng trong tâm trí thì Bàn Tay Lớn ấy nhặt lấy tôi và đút vội vào túi quần của nó. Rồi, một tiếng động lớn phát ra đằng sau tôi, tiếp sau là những loạt súng và tiếng kêu la. Bàn Tay Lớn đang cầm lấy tôi chặt tới mức như thể nếu giữ được cả thế giới nó sẽ húy diệt toàn bộ thế giới ấy. Nó đang cố gắng tự bảo vệ lấy mình và tôi đang nghe thấy tiếng thở hổn hển của nó. Những giọt mồ hôi lớn của nó đang trút lên tôi.
Cuối cùng, khi chúng tôi đã đi xa dần những tiếng kêu la, không còn nghe thấy gì nữa thì Bàn Tay Lớn ấy bắt đầu viết, vừa viết vừa làm tôi ướt đẫm bởi những giọt nước mắt. Đó là vào năm 2011. Nó viết lại những nỗi sợ hãi và những suy nghĩ thầm kín nhất trong khi tiếp tục làm nhòe tôi bằng những hy vọng và mơ ước của nó. Một lát sau, nó viết đã mệt nên thiếp đi, áp chặt tôi vào nơi trái tim. Tôi nghe được nhịp tim khi cảm nhận được nỗi sự hãi và cuộc sống mong manh của nó. Cuối cùng, nó nhét tôi vào một chiếc phong bì và rồi sau đó tôi đã bị đổi chủ.
Bàn Tay Lớn đi bộ tới một bến xe buýt. Nó trao tôi cho một Bàn Tay Be Bé mảnh dẻ. Tôi chui vào bên trong túi áo khoác của nó. Sau đấy, Bàn Tay Lớn bế đứa trẻ đó lên bằng Đôi Bàn Tay Nhỏ và đặt chúng tôi lên trên một chiếc xe buýt cùng với Những Bàn Tay Bé Bé khác không có người đi cùng. Tại đó, Những Bàn Tay Lớn khác đang cố chen qua một vài Bàn Tay Bé Bé khác trên các xe buýt, thậm chí qua những ô cửa sổ để bảo vệ họ.
Bàn Tay Be Bé đang giữ tôi bỏ lại bố mẹ, các anh, chị em, bạn bè nhưng cũng là bỏ lại nỗi kinh hoàng từ Những Bàn Tay Đẫm Máu. Nó muốn phả vật lộn để giành sự sống. Nó muốn có cơ hội trở lại với cuộc sống bình thường. Nó muốn không còn phải sợ hãi nữa.
Sau một vài điểm, chiếc xe bút dừng bánh. Nó dừng lại ở Syria. Từ đây, Bàn Tay Be Bé đi bộ tới một nơi khác. Tôi bị sóc lên mỗi khi chân nó vấp vào những viên đá cứng. Sau nhiều tuần, cuối cùng chúng tôi cũng đến được Thổ Nhĩ Kỳ. Đó đã là vào năm 2013...
Tạ đó, Bàn Tay Bé Bé tìm nhiều cách để đảm bảo nó còn có thể tồn tại. Hàng ngày, nó làm việc chăm chỉ, vì thế Những Bàn Tay Lớn trả cho nó một ít tiền. Lúc nào Bàn Tay Be Bé ấy cũng làm tôi ướt đẫm bởi những giọt nước mắt vì hy vọng những những ngày tươi đẹp hơn cuối cùng sẽ đến mờ nhạt dần.
Năm 2015 đến rồi! Bàn Tay Be Bé đã giành được tiền, lấy lại được những vọng và bắt đầu bước đi trong khi tôi đang ở sâu bên trong chiếc túi len của nó. Tôi nhận ra rằng nó đưa tiền cho Những Bàn Tay Lớn ranh ma khác, những kẻ buôn người, chúng hứa hẹn rằng nó sẽ được chở tới Hy Lạp bằng một con tàu lớn. Từ đó, nó được cho là sẽ tới gặp họ hàng ở Thụy Điển. Bàn Tay Be Bé một lần nữa lại bắt đầu một chuyến đi.
Chúng tôi đi bộ khắp Thổ Nhĩ Kỳ, qua các thung lũng và sa mạc. Rốt cuộc, chúng tôi tới bờ biển. Đời tôi chưa bao giờ nhìn thấy nhiều nước đến thế. Tại đó, có một con thuyền cũ, chở đầy người, cùng Những Bàn Tay Lớn và Bàn Tay Be Bé đều muốn sống sót, đang chờ.
Bàn Tay Be Bé bị siết chặt giữa những người khác và giữ chặt vào mép thuyền. Những con sóng dữ dội làm ướt và xấu tôi đi. Bàn Tay Be Bé nhận ra nỗi sợ hãi của tôi nên nhét tôi vào một cái chai thủy tinh. Ở đó, tôi được toàn.
Nhiều ngày trôi qua và tất cả tôi có thể trông thấy là màu xanh vô tận. Ban Tay Be Bé sợ hãi viết lên trên bề mặt màu vàng của tôi. Nó nhét tôi trở lại chiếc chai. Con tàu bắt đầu bị nước rỉ vào. Tôi có thể cảm nhận được những giọt nước lạnh, ngấm vào trong chiếc chai. Ban Tay Be Bé lặn xuống dòng nước để không bị chìm xuống đáy biển. Bàn Tay Be Bé dốc hết sức bơi, cố gắng tự cứu lấy mình và chạm đến được đất liền. Nó đã không thể làm được việc ấy.
Một vài ngày sau, biển cuốn chúng tôi giạt vào bờ, lên các bờ biển của đảo Síp. Nhiều xác những Bàn Tày Be Bé và Bàn Tay Lớn. Những bàn tay của các trẻ nhỏ giống như những vỏ sò bị những con sóng dữ đánh vào bờ. May mắn thay, tôi không bị bỏ lại lâu vì một Bàn Tay Lớn, mạnh mẽ, can đảm, lôi tôi ra khỏi cát. Sau khi đọc được nội dung “Nó cần phải được chuyển đi! Khẩn cấp!” Tôi vui vì cuối cùng tôi sẽ mang lại ý nghĩa và sự nhận dạng cho Bàn Tay Nhỏ cũng như cho cuộc sống ngắn ngủi vô định của nó.
Bàn Tay Lớn nhét tôi vào một chiếc phong bì rồi gửi tôi tới một bưu điện. Từ chỗ đó, tôi di chuyển cho đến khi một Bàn Tay Lớn xe chiếc phong bì lôi tôi ra. Tôi đang ở Thụy Điển.
Tôi muốn hét lớn lên rằng tôi thật vinh hạnh vì đã sống sót sau tất cả mọi thứ, cảm nhận được nỗi đau và sức mạnh của Bàn Tay Be Bé. Đó là một vinh hạnh với tôi. Tôi đã được trao cô hội duy nhất để thấy rõ được sự cao quý của cuộc sống loài người nhờ những Bàn Tay Be Bé vô tội và đơn thương độc mã phải đối mặt với thực tế hà khắc, vào thời điểm mà lẽ ra họ nên cười, nên vô tư lự, những Bàn Tay Be Bé có tầm vóc đạo đức lớn.
Tôi chỉ là một lá thư bình thường đã du hành xuyên thời gian... Nhiều lá thư khác cũng như vậy. Tôi chỉ mong người ta sẽ viết lên mọi mảnh giấy vô tri những cảm xúc vui vẻ, niềm hy vọng và tình yêu. Tôi chỉ ước có vậy!
Quốc tịch: Cộng hòa Síp.
Thư gửi đến Liên Hiệp Quốc
Afghanistan, Tháng Hai năm 2011
Thưa các ngài,
Tôi là một lá thư. Không chỉ là một lá thư thông thường mà là một lá thư chu du khắp mọi nơi trong cả không gian và thời gian. Cuộc phiêu lưu của tôi bắt đầu vào năm 2011 tại thành phố Kandahar, Afghanistan.
Mọi thứ diễn ra yên bình và êm ả tại thành phố nhỏ này. Tôi thường có nhiều ngày rảnh rỗi trong một văn phòng vắng vẻ. Tôi từng là một tờ giấy trắc, kiên nhẫn chờ đợi được ai đó viết lên những lời chúc và những cuộc hẹn. Nhưng, ngày hôm sau, mọi chuyện đã thay đổi. Các đài truyền hình ngừng phát sóng, các phương tiện liên lạc bị ngắt và cuộc sống chìm vào một sự chờ đợi vô tận.
Đội nhiên, một Bàn Tay Lớn vớ lấy tôi để viết lên. Tuy nhiên, đúng lúc ấy, những tiếng còi báo động ngân lên. Những tiếng thét, kêu la vang lên mọi nơi. Tôi cảm thấy có gì đó tồi tệ đang xảy ra dù không biết chính xác được. Dù vậy, tôi chẳng việc gì phải sự hãi bởi tôi chỉ là một tờ giấy trắng mà sẽ chẳng có ai làm hại cả.
Trong khi những suy nghĩ này đang quay vòng trong tâm trí thì Bàn Tay Lớn ấy nhặt lấy tôi và đút vội vào túi quần của nó. Rồi, một tiếng động lớn phát ra đằng sau tôi, tiếp sau là những loạt súng và tiếng kêu la. Bàn Tay Lớn đang cầm lấy tôi chặt tới mức như thể nếu giữ được cả thế giới nó sẽ húy diệt toàn bộ thế giới ấy. Nó đang cố gắng tự bảo vệ lấy mình và tôi đang nghe thấy tiếng thở hổn hển của nó. Những giọt mồ hôi lớn của nó đang trút lên tôi.
Cuối cùng, khi chúng tôi đã đi xa dần những tiếng kêu la, không còn nghe thấy gì nữa thì Bàn Tay Lớn ấy bắt đầu viết, vừa viết vừa làm tôi ướt đẫm bởi những giọt nước mắt. Đó là vào năm 2011. Nó viết lại những nỗi sợ hãi và những suy nghĩ thầm kín nhất trong khi tiếp tục làm nhòe tôi bằng những hy vọng và mơ ước của nó. Một lát sau, nó viết đã mệt nên thiếp đi, áp chặt tôi vào nơi trái tim. Tôi nghe được nhịp tim khi cảm nhận được nỗi sự hãi và cuộc sống mong manh của nó. Cuối cùng, nó nhét tôi vào một chiếc phong bì và rồi sau đó tôi đã bị đổi chủ.
Bàn Tay Lớn đi bộ tới một bến xe buýt. Nó trao tôi cho một Bàn Tay Be Bé mảnh dẻ. Tôi chui vào bên trong túi áo khoác của nó. Sau đấy, Bàn Tay Lớn bế đứa trẻ đó lên bằng Đôi Bàn Tay Nhỏ và đặt chúng tôi lên trên một chiếc xe buýt cùng với Những Bàn Tay Bé Bé khác không có người đi cùng. Tại đó, Những Bàn Tay Lớn khác đang cố chen qua một vài Bàn Tay Bé Bé khác trên các xe buýt, thậm chí qua những ô cửa sổ để bảo vệ họ.
Bàn Tay Be Bé đang giữ tôi bỏ lại bố mẹ, các anh, chị em, bạn bè nhưng cũng là bỏ lại nỗi kinh hoàng từ Những Bàn Tay Đẫm Máu. Nó muốn phả vật lộn để giành sự sống. Nó muốn có cơ hội trở lại với cuộc sống bình thường. Nó muốn không còn phải sợ hãi nữa.
Sau một vài điểm, chiếc xe bút dừng bánh. Nó dừng lại ở Syria. Từ đây, Bàn Tay Be Bé đi bộ tới một nơi khác. Tôi bị sóc lên mỗi khi chân nó vấp vào những viên đá cứng. Sau nhiều tuần, cuối cùng chúng tôi cũng đến được Thổ Nhĩ Kỳ. Đó đã là vào năm 2013...
Tạ đó, Bàn Tay Bé Bé tìm nhiều cách để đảm bảo nó còn có thể tồn tại. Hàng ngày, nó làm việc chăm chỉ, vì thế Những Bàn Tay Lớn trả cho nó một ít tiền. Lúc nào Bàn Tay Be Bé ấy cũng làm tôi ướt đẫm bởi những giọt nước mắt vì hy vọng những những ngày tươi đẹp hơn cuối cùng sẽ đến mờ nhạt dần.
Năm 2015 đến rồi! Bàn Tay Be Bé đã giành được tiền, lấy lại được những vọng và bắt đầu bước đi trong khi tôi đang ở sâu bên trong chiếc túi len của nó. Tôi nhận ra rằng nó đưa tiền cho Những Bàn Tay Lớn ranh ma khác, những kẻ buôn người, chúng hứa hẹn rằng nó sẽ được chở tới Hy Lạp bằng một con tàu lớn. Từ đó, nó được cho là sẽ tới gặp họ hàng ở Thụy Điển. Bàn Tay Be Bé một lần nữa lại bắt đầu một chuyến đi.
Chúng tôi đi bộ khắp Thổ Nhĩ Kỳ, qua các thung lũng và sa mạc. Rốt cuộc, chúng tôi tới bờ biển. Đời tôi chưa bao giờ nhìn thấy nhiều nước đến thế. Tại đó, có một con thuyền cũ, chở đầy người, cùng Những Bàn Tay Lớn và Bàn Tay Be Bé đều muốn sống sót, đang chờ.
Bàn Tay Be Bé bị siết chặt giữa những người khác và giữ chặt vào mép thuyền. Những con sóng dữ dội làm ướt và xấu tôi đi. Bàn Tay Be Bé nhận ra nỗi sợ hãi của tôi nên nhét tôi vào một cái chai thủy tinh. Ở đó, tôi được toàn.
Nhiều ngày trôi qua và tất cả tôi có thể trông thấy là màu xanh vô tận. Ban Tay Be Bé sợ hãi viết lên trên bề mặt màu vàng của tôi. Nó nhét tôi trở lại chiếc chai. Con tàu bắt đầu bị nước rỉ vào. Tôi có thể cảm nhận được những giọt nước lạnh, ngấm vào trong chiếc chai. Ban Tay Be Bé lặn xuống dòng nước để không bị chìm xuống đáy biển. Bàn Tay Be Bé dốc hết sức bơi, cố gắng tự cứu lấy mình và chạm đến được đất liền. Nó đã không thể làm được việc ấy.
Một vài ngày sau, biển cuốn chúng tôi giạt vào bờ, lên các bờ biển của đảo Síp. Nhiều xác những Bàn Tày Be Bé và Bàn Tay Lớn. Những bàn tay của các trẻ nhỏ giống như những vỏ sò bị những con sóng dữ đánh vào bờ. May mắn thay, tôi không bị bỏ lại lâu vì một Bàn Tay Lớn, mạnh mẽ, can đảm, lôi tôi ra khỏi cát. Sau khi đọc được nội dung “Nó cần phải được chuyển đi! Khẩn cấp!” Tôi vui vì cuối cùng tôi sẽ mang lại ý nghĩa và sự nhận dạng cho Bàn Tay Nhỏ cũng như cho cuộc sống ngắn ngủi vô định của nó.
Bàn Tay Lớn nhét tôi vào một chiếc phong bì rồi gửi tôi tới một bưu điện. Từ chỗ đó, tôi di chuyển cho đến khi một Bàn Tay Lớn xe chiếc phong bì lôi tôi ra. Tôi đang ở Thụy Điển.
Tôi muốn hét lớn lên rằng tôi thật vinh hạnh vì đã sống sót sau tất cả mọi thứ, cảm nhận được nỗi đau và sức mạnh của Bàn Tay Be Bé. Đó là một vinh hạnh với tôi. Tôi đã được trao cô hội duy nhất để thấy rõ được sự cao quý của cuộc sống loài người nhờ những Bàn Tay Be Bé vô tội và đơn thương độc mã phải đối mặt với thực tế hà khắc, vào thời điểm mà lẽ ra họ nên cười, nên vô tư lự, những Bàn Tay Be Bé có tầm vóc đạo đức lớn.
Tôi chỉ là một lá thư bình thường đã du hành xuyên thời gian... Nhiều lá thư khác cũng như vậy. Tôi chỉ mong người ta sẽ viết lên mọi mảnh giấy vô tri những cảm xúc vui vẻ, niềm hy vọng và tình yêu. Tôi chỉ ước có vậy!
Thân ái.
Lá thư của một cuộc sống vô định.

Đăng nhận xét
0 Nhận xét