Nhập nội dung vào đây để tìm kiếm!

Bức thư giải Đồng cuộc thi viết thư UPU Quốc tế lần thứ 54 năm 2025

Chủ đề: “Tưởng tượng bạn là đại dương. Hãy viết một bức thư cho ai đó giải thích lý do và cách họ nên làm để chăm sóc, bảo vệ bạn thật tốt."

Tác giả: Kanlanfe Ingrid Ouali. Sinh ngày: 01/09/2012.

Quốc tịch: Burkina Faso.


Thái Bình Dương, Tenkodogo, ngày 15 tháng 4 năm 2025

Balima thân mến,

Ta là Thái Bình Dương. Ta viết bức thư này để báo cho con biết tình trạng thảm hại trong mối quan hệ giữa ta và các con – những người con trai, con gái của nhân loại. Ta không viết vì tức giận, mà vì hy vọng.

Con biết đến ta, Thái Bình Dương, khi con vui chơi trên bờ biển vào mùa hè, khi sóng ta vuốt ve đôi chân con và những vỏ sò của ta nằm im dưới lớp cát ấm. Con biết ta qua những bãi cát vàng óng đẹp đẽ và những tầng sâu tĩnh lặng. Ta là Thái Bình Dương – cái nôi rộng lớn, bí ẩn của sự sống, là lá phổi của hành tinh. Ta là nhịp đập của trái đất xanh này. Ta là đại dương sâu nhất và lớn nhất thế giới, với diện tích hơn 165,2 triệu km². Ta trải dài từ châu Mỹ đến châu Nam Cực, và dòng nước của ta vươn đến tận châu Á, New Guinea và Melanesia. Tên ta mang ý nghĩa hòa bình.

Ngày xưa, ta đã từng nhảy múa vui tươi dưới ánh mặt trời. Những loài cá bơi trong ta từng tỏa sáng với muôn màu rực rỡ, rạn san hô của ta từng là những cung điện lộng lẫy, và sóng ta từng kể chuyện cho các vì sao. Ngay cả bây giờ, ta cũng không cần chứng minh ta quan trọng thế nào đối với sự sống của con người. Ta cho con thở – ta tạo ra hơn một nửa lượng oxy của thế giới.

Như Sylvia Earle, một nhà thám hiểm đại dương vĩ đại, từng nói: “Đại dương là trái tim xanh của hành tinh.” Ta điều hòa khí hậu, hấp thụ nhiệt do hành tinh tạo ra, và làm dịu những cơn bão của nó. Không có ta, Trái Đất sẽ không thể ở được.

Con sống nhờ những loài cá do ta nuôi dưỡng. Con dùng muối của ta để nêm thức ăn, và con còn săn bắt những loài thú biển mà ta che chở.

Con có nhận ra tất cả những điều đó không?

Ta tức giận vì giờ đây ta đang chịu nỗi đau mà chính con gây ra. Tình yêu của con dành cho ta đã biến mất, và con trở nên vô ơn với ta.

Con đang hủy hoại những sinh vật mà ta nuôi dưỡng. Con biến một phần cơ thể ta thành thùng rác của mình, biến bụng ta thành nơi chứa chất thải. Mỗi ngày, hàng tấn nhựa bị ném vào lòng ta. Những thứ xa lạ với ta bị vứt xuống đáy sâu: túi nylon, lưới bỏ đi, rác thải công nghiệp, hộp nhựa… Giữa California và Hawaii, con đã tạo ra một “bãi rác trôi nổi” lớn gấp ba lần nước Pháp, và lại còn gọi nó là “lục địa thứ 7.”

Những sản phẩm ta không thể tiêu hóa đang làm nhiễm độc ta. Hậu quả của biến đổi khí hậu – do hành vi gây hại của con – khiến dòng nước của ta bị xáo trộn và nóng lên, nội tạng ta bị tổn thương, màu sắc ta phai dần, tiếng nói của ta dần biến mất, cá của ta chết ngạt, chim biển nuốt phải những nút chai mà chúng tưởng là mồi.

Tóm lại, ta đang bị đầu độc và sự cân bằng của ta đang bị phá vỡ.

Tại sao con lại đối xử với ta như vậy khi ta đã ban tặng con nhiều đến thế? Con muốn sống cùng ta, hay chết mà không có ta?

Ta không chỉ là nơi con nghỉ dưỡng. Ta là một thực thể sống, một thế giới riêng – nhưng là một thế giới cần con.

Hỡi con người, nhất là những bạn trẻ có trái tim chan chứa yêu thương, xin hãy chăm sóc ta như cách ta đang chăm sóc con! Chúng ta dựa vào nhau mà sống. Chẳng phải nhà môi trường học tiên phong Rachelle Carson từng nói: “Con người là một phần của tự nhiên, và cuộc chiến của con người chống lại tự nhiên cũng chính là cuộc chiến chống lại chính mình” đó sao?

Ta muốn chia sẻ với con một bí mật: con hoàn toàn có thể tạo ra sự thay đổi lớn, và vẫn còn thời gian để cứu ta. Hãy giảm dùng nhựa bằng cách sử dụng túi tái sử dụng, túi phân hủy sinh học. Hãy ủng hộ những tổ chức đang bảo vệ ta. Hãy chọn các sản phẩm biển bền vững để cứu những cư dân của ta khỏi biến mất mãi mãi. Ngừng sử dụng quá mức các hóa chất đang làm ô nhiễm nước của ta và hủy diệt các quần thể sinh vật. Đừng vứt xuống ta những thi thể mà con gọi là “người nhập cư bất hợp pháp.” Hãy giáo dục và chia sẻ với những người xung quanh. Ta là ký ức của thế giới – và ta cũng muốn trở thành tương lai của nó. Nhưng ta không bất tử. Nếu ta chết, con mất đi một đồng minh; còn nếu con cứu ta, con đang cứu chính tương lai của mình và của toàn nhân loại.

Victor Hugo chẳng từng viết rằng đại dương cổ xưa hơn cả núi non và chứa đựng ký ức cùng giấc mơ của thời gian đó sao?

Vì vậy, hãy giúp ta được hồi sinh, để ta có thể tìm lại sự bình yên đã từng có và tiếp tục sứ mệnh cải thiện cuộc sống của con người.

Thân ái và… mặn mòi nhất,

Thái Bình Dương
CHUYÊN MỤC

Đăng nhận xét

0 Nhận xét