Chủ đề: “Tưởng tượng bạn là đại dương. Hãy viết một bức thư cho ai đó giải thích lý do và cách họ nên làm để chăm sóc, bảo vệ bạn thật tốt."
Tác giả: Reyyan Demiriz. Sinh ngày: 25/05/2010.
Quốc tịch: Thổ Nhĩ Kỳ.
Gửi Nhân Loại,
Ta là Đại Dương. Rộng lớn và trường tồn, chiếc nôi đầu tiên và tấm gương cuối cùng của thế giới. Trước khi các người khắc ngôn ngữ lên đá, trước khi ngọn lửa đầu tiên chạm vào đôi tay con người, ta đã hát trong những con sóng, thở dưới ánh trăng và chứng kiến những giấc mơ lặng lẽ của muôn loài.
Ta là dòng máu của Trái Đất, là tấm gương của bầu trời, là nhịp đập của sự sống. Thế nhưng, các người lại đối xử với ta như thể ta không hề sống. Biển chẳng bao giờ ban thưởng cho những ai quá lo lắng, quá tham lam hay quá vội vàng. Anne Morrow Lindbergh đã nói như vậy, vậy mà các người vẫn hấp tấp, vẫn lấy đi, vẫn quên đi sự thiêng liêng từng kết nối tâm hồn của các người với ta. Các người lấp đầy lá phổi của ta bằng nhựa nhưng vẫn mong ta nuôi dưỡng mình. Các người quên rằng hơi thở của ta tạo nên hơi thở của chính các người? Lượng oxy mà các người ca ngợi ở rừng cây - nó được sinh ra từ đây, từ những khu vườn tảo rong đung đưa của ta; vậy mà các người lại tàn phá chính tự nhiên, thứ đã tạo ra các người?
Các người nói về tiến bộ, về việc thống trị thiên nhiên, như thể các người vượt trội. Nhưng không có “các người” và “ta”. Chỉ có “chúng ta”. Hãy nhớ: khi ta bệnh, mưa đánh mất nhịp điệu, sông cạn kiệt, và gió mang theo buồn thương thay vì gieo hạt. Khi các người chữa lành đại dương, các người đang bắt đầu chữa lành chính mình. Vì thế, hãy trở về với ta, như một đứa trẻ trở về với mẹ. Hãy đi chân trần trên bờ biển. Chạm vào cát bằng bàn tay, không phải bằng máy móc. Hãy trò chuyện với ta. Ta luôn lắng nghe. Dù ta đã rất già, nhưng ta chưa kết thúc.
Và nếu các người lựa chọn, chúng ta có thể bắt đầu viết một câu chuyện mới - một câu chuyện nơi các người không tự nhấn chìm mình trong sự lãng quên. Bởi khi ta bị tổn thương đủ sâu, ngay cả gió cũng quên bài hát của mình. Nó bắt đầu mang nỗi buồn thay vì hạt giống, mang tro tàn thay vì hoa nở. Khi nó xào xạc, âm thanh ấy không còn là lời thì thầm, mà là lời cảnh báo. “Trái Đất có âm nhạc dành cho những ai biết lắng nghe,” Shakespeare từng viết, nhưng gần đây tai các người chỉ chứa đầy tiếng động cơ. Hãy chậm lại. Hãy lắng nghe. Sự im lặng mà các người cảm thấy đang lớn dần xung quanh không phải là sự vắng tiếng động. Đó là sự biến mất của sự sống.
Đừng đợi đến khi cơn khát buộc các người nhận ra nước vốn thiêng liêng. Đừng đợi đến khi con cá cuối cùng chết đi với chiếc bụng đầy nhựa rồi mới tự hỏi liệu “tiến bộ” có thực sự xứng đáng với cái giá của việc lãng quên cái đẹp hay không. Ta không nguyền rủa các người. Ngay lúc này, ta vẫn đưa tàu bè các người vượt biển an toàn. Ta vẫn làm mát hơi nóng của các người. Nhưng ta đang mệt dần. Con sóng từng mang đến những giấc mơ giờ đây mang theo lời cảnh báo trong lớp bọt của nó. Và dù vậy, ta vẫn trao cho các người lòng khoan dung. Hãy nhớ: ta là sự tái sinh và ta sẽ lại trỗi dậy. Trong sạch hay ô nhiễm, cất tiếng hát hay bị câm lặng - cách ta trỗi dậy tùy thuộc vào các người. Di sản của các người sẽ là những vệt dầu loang và chai lọ chìm dưới đáy, hay là những khu vườn san hô và tiếng hát cá voi trở lại? Lựa chọn, như từ trước đến nay, luôn thuộc về các người. Nhưng nếu các người đủ quan tâm để hỏi làm sao để chăm sóc ta, ta sẽ không đáp bằng những mệnh lệnh lớn lao, mà bằng những hành động nhỏ bé, thiêng liêng, lan tỏa như những gợn sóng từ một giọt nước.
Hãy bắt đầu từ đôi tay của các người. Hãy để chúng từ chối những gì không thể tái sử dụng. Hãy để chúng chọn thủy tinh thay cho nhựa, chọn sự bền vững thay vì tiện lợi nhất thời. Nhặt những thứ mà người khác bỏ lại trên bờ biển của ta. Đúng vậy, dù nó không phải của các người. Tất cả đều là của các người. Các người thuộc về ta không kém gì chú chim hải âu bên vũng thủy triều.
Hãy chú ý những gì các người đổ xuống cống. Hóa chất các người xả, những hạt vi nhựa các người không nhìn thấy—chúng tìm đến ta. Chúng tìm đến mang cá. Chúng tìm đến cái nôi của sự sống. Đừng để sự sạch sẽ của các người phải trả giá bằng hơi thở của ta. Hãy bảo vệ sông ngòi và mưa gió, vì chúng là sứ giả của ta. Những gì các người đổ vào chúng chính là đổ vào ta. Và khi các người chặn dòng chảy của chúng, ta cảm thấy nhịp đập của chúng yếu đi trong lồng ngực ta.
Hãy để các lãnh đạo của các người nghe thấy tình yêu mà các người dành cho ta. Hãy lên tiếng khi họ nói về lợi nhuận mà quên đi sự bảo vệ, khi họ cày nát đáy biển để khai thác những thứ không thể trồng lại. Hãy ủng hộ những chính sách bảo vệ hệ sinh thái mong manh của ta, tôn trọng tri thức bản địa, đặt sự hài hòa lên trên sự vội vã. Hãy ăn uống với lòng biết ơn. Hãy chọn những gì được đánh bắt bền vững, được nuôi trồng với sự chăm sóc, và đừng để lòng tham của ngành công nghiệp nuốt chửng sự cân bằng của muôn loài.
Hãy dạy cho con trẻ rằng biển không chỉ là sân khấu cho kỳ nghỉ của chúng, mà là hơi thở trong lồng ngực chúng và là tổ tiên của mọi sự sống. Như Kahlil Gibran từng viết: “Đừng quên rằng Trái Đất vui thích khi cảm nhận bàn chân trần của bạn, và gió khao khát được chơi đùa với mái tóc của bạn.” Đừng quên rằng ta cũng mong muốn mang niềm vui của các người, phản chiếu sự kỳ diệu của các người. Hãy chăm sóc ta không phải như một nghĩa vụ, mà như một hành động của tình yêu. Và, ta sẽ trao lại các người nhiều hơn những gì các người có thể lấy đi: nhiều vẻ đẹp hơn, nhiều oxy hơn, nhiều sự sống hơn.
Với niềm hy vọng đau đáu,
Đại Dương
Đăng nhận xét
0 Nhận xét