Nhập nội dung vào đây để tìm kiếm!

Bức thư đoạt giải Vàng cuộc thi Viết thư Quốc tế UPU lần thứ 44 năm 2015

Chủ đề: “Hãy viết một bức thư nói về thế giới bạn muốn được lớn lên ở đó."

Tác giả: Sara Jadid, 13 tuổi.

Quốc tịch: Li băng.



Tripoli, Li băng, ngày 14 tháng 02 năm 2015

Gửi tới tất cả những người đang làm cái việc để phá hủy những ước mơ của tôi và xin gửi tới tất cả những người đã quyết định giết chết niềm vui trong trái tim tôi. Tôi xin gửi đến một lời chào thấm đẫm những giọt nước mắt tuyệt vọng, một lời chào chất chứa đầy cả nỗi đớn đau lẫn niềm hy vọng, một nỗi đau mà tôi đã phải hứng chịu và một niềm hy vọng vào một tương lai tốt đẹp hơn.

Từ nơi đây, trong thế giới mà tôi đang chịu đau đớn này, tôi viết những dòng chữ giúp vẽ lên một thế giới mà tôi nhìn thấy trong trí tưởng tượng, những dòng chữ tôi gom lại thành thư, mong rằng bức tranh ấy có thể trở thành hiện thực. Từ nơi đây, trong thế giới đen tối này, tôi mơ được sống trong một thế giới tươi sáng, cho dù nó còn mênh mông, xa vời.

Từ nơi đây, thông qua những con chữ này, tôi cố gắng đánh thức lương tâm của những kẻ khủng bố, những kẻ mà nhân tính đang ngủ quên trong khi chiến tranh lại đang trỗi dậy trong họ. Tôi viết ra những lời này từ nơi đây, từ nơi không khí nhuốm đầy mùi thuốc súng mà chúng tôi đang sống. 

Thế giới của tôi thì lại khác. Nó không có chỗ cho sự căm hờn, mối hận thù, chiến tranh và chủ nghĩa bè phái. Lá cờ huy hoàng tung bay trên thế giới của tôi và dưới bầu trời thống nhất là ánh trăng của sự chân thành và ánh mặt trời của sự tự do. Cứ mỗi khi nhắm mắt lại là tôi lại mơ thấy một thế giới ở đó có những cánh chim câu bay lượn và ánh điện lấp lánh nơi những bản làng bên sườn đồi mỗi khi chiều về.

Thế giới của tôi là một giấc mơ đưa tôi đi qua tất cả những con đường để cập thuyền trên bến cảng rồi lướt cùng vầng thái dương, lặn ở cuối chân trời và chạm tới cầu vồng, du hành cùng mặt trăng trên đường trở về từ những nơi mà ở đó mọi người đứng dưới pháo hoa và những đám mây hình ngón tay để đón mừng những lễ hội. Đó là một thế giới nơi chúng ta tìm ra những nền văn minh, những khu chợ cổ và những ngôi nhà có những ô cửa sổ màu hoa hồng.

Trong thế giới của tôi, những chiếc chuông ở nhà thờ và trên các ngọn tháp giáo đường cùng ngân vang những bài hát ru và một vì sao tinh tú chiếu sáng rực rỡ, cùng nhiều những vì sao nhỏ nhảy múa xung quanh hằng đêm. Đó là một thế giới luôn mở rộng vòng tay với tất cả mọi người, da trắng lẫn da màu, không phân biệt.

Tôi không muốn thế giới của tôi là một nhà máy sản xuất thuốc súng và tôi không muốn trẻ em của thế giới ấy là những nạn nhân của sự chia rẽ. Tôi muốn thế giới ấy là một nhà máy sản xuất ra những con người là những nhà cung ứng khoa học, tri thức và văn hóa. Tôi muốn thế giới ấy là một cánh chim hòa bình trong một thế giới bị tàn phá bởi những cơn bão, là một ngọn hải đăng chỉ đường cho các tàu thuyền đang cần nơi trú ẩn từ xa. Tôi muốn nhìn thấy ánh sáng của thế giới trong những đám mây và tiếng cười trong những giọt nước mắt của nó.

Tôi muốn thế giới của tôi mãi mãi hùng mạnh, rộng lớn phi thường, hùng vỹ bởi những đỉnh núi đầy kiêu hãnh của nó. Tôi muốn thế giới của tôi trở thành một nơi mà trẻ em sẽ không phải lo lắng, một xứ sở sẽ không bị làm xáo lộn bởi tác động của bom đạn, bởi tiếng đạn nổ hay tiếng dao kiếm nhức nhối.

Tôi muốn thế giới của tôi là một pháo đài vững chắc có những hàng rào đá là những cánh tay của các trẻ em, ở đó, những mái đầu của chúng ngẩng cao. Tôi muốn thế giới của mình được trở nên kiêu hãnh, không chịu khuất phục và buông tay, một thế giới bất diệt luôn làm cho tôi cảm thấy rạng đông ở gần bên.

Tôi mơ về một ngày được sống trong một thế giới mà tất cả các mùa đều là mùa xuân, sống trong một thế giới tươi xanh, đầy sức sống, phóng khoáng, chân thành và rộng lượng, nơi mà trẻ em luôn cố làm những điều hay lẽ phải. 

Tôi muốn một thế giới không có gì sánh kịp, ở đó con người không có đối thủ, một thế giới nơi những đỉnh núi là những niềm hy vọng, bầu không khí là tình yêu thương, trái đất trở nên tử tế, nguồn nước dồi dào. Tôi muốn dành mảnh đất tươi đẹp nhất vun trồng những mầm non để nuôi dưỡng lòng tốt, một thế giới mọi người được hít bầu không khí nhân ái, được uống thứ nước có vị bao dung.

Tôi muốn trên bầu trời trong thế giới của tôi chứa lòng trung thành vì xứ sở của tôi đang đánh mất điều đó. Tôi mơ được làm chủ một thế giới ở nơi có nền móng là lòng trung thành và biểu tượng là tình thương yêu, một thế giới nơi sự phản bội hay lòng căm thù đều không ý nghĩa gì.

Tôi không muốn trong thế giới của mình con người có những xung đột với nhau. Tôi muốn mọi người hòa hợp và đoàn kết mãi mãi, một thế giới với trái đất giống như một người mẹ bên đứa con mới sinh.

Tôi muốn thế giới của tôi mãi trường tồn, luôn hồi sinh bởi từng giọt nước, bởi hoa thơm trái ngọt, bởi bóng đêm ấm áp, bởi làn gió mát thoảng mùi hương hoa huệ, bởi tiếng sông suối reo, bởi mùa xuân tươi xanh, bởi ánh bình minh say đắm, bởi ánh hoàng hôn rực đỏ, bởi những vì sao sáng lòa và ánh trăng dịu mát. Trong thế giới của tôi, các mùa trôi qua liên tục, cấu tạo thành các hệ sinh vật. 

Tôi muốn thế giới của tôi trở thành người mẹ thứ hai, sưởi ấm tôi bằng tấm lòng ngập tràn tình yêu, hy vọng và sự chở che của bà. Tôi muốn đó là một thế giới ở đó sự đau khổ ẩn sau những cánh cửa của sự lãng quên để cho những cánh chim câu của tương lai tung bay giữa không trung, một thế giới được đón nhận những khoảnh khắc cực lạc nơi tận cùng của ánh sáng, một thế giới có sự chăm sóc ân cần cho từng thế hệ, không có lời báng bổ và tức giận, một thế giới được ngủ yên trên tấm đệm của hy vọng, trong khi kể những câu chuyện về tính bất diệt, làm hồi sinh chúng bằng những quy tắc của tương lai và bảo vệ nó trước khi quá muộn cũng như trước khi mọi cơ hội bị bỏ lỡ. Đấy là một thế giới hùng mạnh, mãi cao quý, đảm bảo mang lại một tương lai huy hoàng. Tôi muốn thế giới của tôi giống như một người cha, lớn lao mà hiền từ, người có thể luôn cứng rắn với chúng ta nhưng cũng thường âu yếm ta. Giờ chúng tôi đang phải đối mặt với những sự chia rẽ và những cuộc chiến đã làm hủy hoại những giấc mơ và ước muốn của chúng tôi.

Mọi người đều mơ về bạn, thế giới ạ, nhưng tôi cảm thấy bạn như làn hơi ấm giữa cơn bão mùa đông và tôi thấy bạn như một tia nắng giữa bầu trời mù mịt. Bạn là thế giới của tôi, là bến đậu của tôi, là trái tim ấm áp nơi tôi tìm được chỗ trú ẩn khỏi sự lạnh lẽo.

Những con đường, những quảng trường, những tòa cao ốc và những con phố rộng lớn trong thế giới của tôi sẽ không bị ô nhiễm bởi bê tông, các gia đình trong thế giới ấy đều có nơi ở và không gì có thể phá vỡ được khối đoàn kết của nó.

Tôi đã nhìn thấy cậu, Thế Giới Của Tôi, cậu như một chiếc cầu vồng xuất hiện sau cơn khủng hoảng, ở đó không có tôn giáo này khống chế tôn giáo kia, không có màu da nào cao hơn màu da nọ. Cậu là một thế giới vượt quá xung đột của con người.

Cuối cùng, tôi muốn nói với các bạn, khi những dòng chữ này đang dần khép lại và thư của mình đến hồi kết, rằng không giống những ước mơ của tôi nó đã và sẽ không kết thúc vì thế giới của tôi không phải là Sao Thổ, Sao Kim, Sao Thủy hay Sao Mộc – Đó là một thế giới không biết đến chủ nghĩa bè phái hay phân biệt chủng tộc. Thế giới ấy an toàn, vững chắc,  được biểu thị bằng lòng trắc ẩn và sự công nhận quyền của những người khác ở mọi nơi.

Chúc cho cuộc sống và những mong muốn, ước vọng của các bạn luôn tồn tại mãi.

Từ một công dân luôn mơ ước.

Sara Jadid

CHUYÊN MỤC

Đăng nhận xét

2 Nhận xét
* Đừng gửi tin rác ở đây. Mọi bình luận đều được Quản trị viên kiểm duyệt.